ClockChủ Nhật, 03/09/2023 14:29

“Về làng tôi chơi đi em”

HNN - Cứ mỗi lần ghé thăm một ngôi làng nào đó là tự nhiên hơi thở của tôi cũng nhẹ hẳn đi, và cảm giác như là mình đã thuộc về nơi này từ lúc nào. Này là ruộng lúa, kia là những bụi tre hóp bao quanh, thấp thoáng xa nữa mái những nhà thờ họ, đình làng. Thỉnh thoảng còn gặp vài bến nước sông quê, vẫn còn mạ hay chị ra bến giặt giũ...

Mùa vàngLàng quê đón tết

 

Nhớ đọc ở đâu đó, trước khi là phố thị thì tất cả đều ở làng. Cho nên cái tâm lý ở làng, không gian làng, nếp sống làng, cảnh vật làng đã đi vào tâm thức, văn hóa của nhiều cư dân đô thị, đặc biệt với những nước có nền văn minh lúa nước như Việt Nam.

Với riêng Huế thì làng ở ngay bên cạnh hoàng cung, luôn như lịch sử đã ghi nhận việc vua Gia Long cho dời tám làng để xây dựng kinh thành Phú Xuân. Tôi còn nhớ cách đây chừng vài chục năm, khi dân cư thưa thớt, đất đai còn rộng rãi thì ruộng lúa, vườn rau, vườn cây ăn quả ở ngay vị trí bây giờ là trung tâm thành phố luôn. Làng và phố cách nhau chỉ một bờ sông hay thậm chí là một bến đò nhỏ. Những ngôi làng Vỹ Dạ, Ngọc Anh, Lại Thế, Kim Long, Tây Thượng... gọi là làng trong cảnh quan và các thiết chế văn hóa, nhưng cư dân của những ngôi làng này lại có lối sống của cư dân đô thị.

Về làng, mát mắt nhất là được nhìn những cánh đồng lúa. Những cánh đồng bao quanh như chở che cho ngôi làng. Lúa mới cấy có màu xanh non bé dại. Lúa đang thì con gái xanh mơn mởn, rồi mùa lúa trổ đòng, mùa lúa chín, mùa “toóc rạ rơm khô”, mùa “đất đai nằm nghỉ ngơi”.... mùa nào cánh đồng cũng cho con người những cảm xúc thân thiết. Về làng, hên nhất là được gặp mấy “ông” cao tuổi trong làng mặc áo dài đen, khăn đóng, đi giỗ, đi chạp làng hay đi thu tế. Lúc ấy, cái không gian làng quê Việt hiển hiện đậm chất luôn.

Tôi nghĩ, may mắn là nếu về làng gặp những dịp giỗ, chạp, thu tế. Mà mùa thu tế năm nay cũng đang về. Chỉ cần nhìn mấy “ôn” cao tuổi toàn tâm, toàn ý lo việc làng, việc họ mới hiểu thêm được một phần nếp sống tôn ti, trật tự của người xưa mà các cụ còn gìn giữ cho đến hôm nay. Ví như khi thắp hương ở đình làng, cụ nào đứng ở gian giữa, cụ nào đứng ở hai gian tả, hữu hai bên rất rõ ràng, đúng lệ làng. Việc mặc áo dài màu gì, hình hoa gì cũng theo thứ bậc, không phải thích là được(?).

Những ngày này về làng, gió nam nóng nực như nung như nấu mọi thứ. Có đi qua những mùa nắng gió này mới hiểu là chỉ có về làng, màu xanh của cây lá mới đủ sức làm dịu mắt nhìn của con người. Và có như vậy mới thấu hiểu hơn những vất vả của nghề nông, những nhọc nhằn của nghề nông, thật không dễ có một mùa vàng.

Những ngôi làng ở dọc theo bờ sông mùa này cũng đỡ nóng nhiều. Nhiều làng bây giờ có thêm nghề nuôi cá lồng trên sông - có thể xem là một nghề mới ở những ngôi làng thuần nông xưa. Tôi đứng trò chuyện cùng một bác nông dân đang cắt cỏ cho cá ăn. Mỗi ngày bác phải cắt 8 bao cỏ cho cá, cỏ phải trồng mới đủ. Ở nhiều làng, đường đi lại trong xóm, trong thôn phần lớn đều được bê-tông hóa, bà con xây dựng nhà cửa chắc chắn, khang trang. Bây giờ về làng tìm nhà tranh tre nứa lá cũng khó. Hoa cũng được trồng trên nhiều con đường làng, hoa leo cũng giăng kín nhiều cổng nhà. Điện, nước máy cũng phủ kín, những tiện nghi của cuộc sống hiện đại không còn xa lạ với đời sống ở làng. Và dĩ nhiên, con người ở làng hiện nay cũng có nhiều thay đổi trong nếp nghĩ, nếp sinh hoạt nhưng cái chất làng quê, chân chất, hiền hậu vẫn còn đậm nét.

Tuần rồi, tôi về thăm một ngôi làng cổ ở ven sông Bồ, ra về rồi lòng cứ vui mãi khi tôi thuộc ngay tại chỗ hai câu ca dao mà một “ôn” trong làng đã đọc: “Trời sanh con mắt là gương/ Người ghét ngó ít, người thương ngó hoài”. Càng ngẫm càng thấy hay. Cha ông xưa thật tinh tế và cũng thật hóm hỉnh. Cứ vậy đó, từng niềm vui nho nhỏ, mỗi khi về thăm một ngôi làng, đắm mình trong không gian sống ở làng tôi thấy vui vì có mình hiện diện ở trong đó.

Xuân An
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đi giữa đồng chiều

Những đứa trẻ làng quê lớn lên, rời xa những cánh đồng, chúng phải tập làm quen với thành phố xa lạ. Từ khoảnh khắc cất bước ra đi, mỗi chuyến về nhà đã hóa thành một món quà vô giá. Tôi về làng giữa độ lúa chín. Những cánh đồng rì rào như vẫy gọi vui mừng khi trông thấy đứa con xa quê trở về.

Đi giữa đồng chiều
Ngôi nhà của cha và con gái

Tháng Sáu, nắng gay gắt nhưng bước chân vào ngôi nhà ở góc quanh cầu Chợ Dinh nằm cuối thôn Tây Thượng (phường Mỹ Thượng) là thấy mát rượi. Cây nhãn cổ thụ thân sần sùi đứng lặng trong sân và trở thành chứng nhân của ngôi nhà có tuổi đời hơn trăm tuổi. Đây là ngôi nhà của Thảo Am Nguyễn Khoa Vy, một người có tài làm thơ nói lái và là Phó soái của Hương Bình thi xã (cụ Ưng Bình Thúc Giạ Thị là Chủ soái). Cụ Nguyễn Khoa Vy là thân phụ của nhà báo Nguyễn Khoa Bội Lan, nên địa chỉ này từng đón tiếp nhiều nhà báo, nhà nghiên cứu Huế đến thăm, tìm hiểu về cuộc đời làm báo cách mạng của bà.

Ngôi nhà của cha và con gái
Tăng phủ sóng “mắt thần” giám sát ở làng quê, ven biển

Không chỉ hướng đến mục tiêu đảm bảo an ninh - trật tự hay phát hiện vi phạm giao thông, nhiều địa phương ở khu vực phía nam TP. Huế đang chủ động mở rộng hệ thống camera giám sát để tăng cường theo dõi các hoạt động liên quan đến môi trường, cảnh báo thiên tai và giám sát hoạt động tàu thuyền có nguy cơ khai thác thủy sản bất hợp pháp.

Tăng phủ sóng “mắt thần” giám sát ở làng quê, ven biển
Như bông cúc mặt trời bé nhỏ

Chị buông chổi, ngồi nghỉ lấy lại sức. Nắng mùa đông rụt rè như cô gái nhỏ chiếu từng tia sáng dịu dàng lên khoảnh sân đang chờ hong khô. Nhìn quanh ước lượng việc dọn bùn đã tươm tất chưa, mắt chị bỗng chạm vào một bông cúc nhỏ đang vươn lên giữa đám lá xanh. Đó là loài cúc mặt trời, bông chỉ to bằng đồng tiền cạo gió mà bà ngoại chị hay dùng, được chồng chị mua về từ vườn ươm: “Đây là giống cúc mặt trời của Nhật, hoa nhỏ, có màu vàng, em trồng cho đủ bộ sưu tập hoa cúc”. Chị đã trồng loài hoa thân thảo ấy trong bồn đất trước sân. Hai mươi ngày với bốn trận lụt, nước ngâm dài ngày mà cây vẫn sống được, lại còn ra hoa. Nhìn bông hoa duy nhất kiêu hãnh khoe sắc vàng giữa đám lá ướt đẫm còn vương dấu bùn, chị như được tiếp thêm sức mạnh.

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ
Ngôi nhà nhỏ lan tỏa yêu thương

Trong những ngày mưa gió bất thường, với chị Nguyễn Thị Đài Loan (tổ dân phố Thanh Chữ, phường Hương An), niềm hạnh phúc lớn nhất chính là được quây quần bên gia đình trong căn nhà kiên cố vừa hoàn thiện. Ngôi nhà không chỉ là chốn đi về, mà còn là kết tinh của tình yêu thương và sự sẻ chia từ Chương trình “Mảnh ghép Nhà yêu thương” do Hội Chữ thập đỏ thành phố Huế phát động.

Ngôi nhà nhỏ lan tỏa yêu thương

TIN MỚI

Return to top