ClockThứ Ba, 04/06/2019 11:03

Ước mơ dưới vườn nho xanh

HNN - Là bạn đồng hành trên chuyến tàu từ Nha Trang ra Huế, lúc đầu tôi có thái độ hờ hững bằng cách bỏ qua vài lời hỏi thăm của người đàn ông xa lạ cùng chung một phòng trên toa tàu. Nhưng rồi, cái sự “chảnh” của tôi nhanh chóng bị đẩy lùi khi anh đặt những chùm nho xanh lên bàn mời cả phòng cùng ăn. Không biết vì những quả nho trong xanh mọng nước có vị ngọt thanh, hay vì những câu chuyện của anh với vườn nho cứ dần cuốn hút tôi và cả những bạn đồng hành khác cho đến khi tàu về Ga Huế.

Câu chuyện bắt đầu từ vài năm về trước. Năm nay đã ngoài 50, từ nỗ lực của bản thân nên mấy mươi năm trôi qua anh chẳng hoài nghi khi cuộc sống luôn nhận được nhiều thành công. Hạnh phúc sau mỗi chuyến bay dài là vội vàng từ sân bay Tân Sơn Nhất trở về nhà ở Ninh Thuận để sum họp và cùng vợ con chăm sóc vườn nho.

Hung tin đã đến khi căn nhà của anh đang còn ấm niềm kiêu hãnh với cô con gái vừa tốt nghiệp thạc sĩ từ Úc trở về chưa lâu. Đó là vào mùa đông năm 2016, khi hai cha con đang đi dạo dưới vườn nho để ngắm nghía những chùm nho chuẩn bị thu hoạch thì con gái anh bỗng ngất lịm. Tiếp đó là kết luận của bác sĩ báo tin con gái anh dương tính với bệnh ung thư máu. Hơn ba tháng cùng con chiến đấu với tử thần, rồi những tháng ngày sau tang lễ, anh đều đặn đặt những đóa hồng trắng lên ngôi mộ con gái dưới giàn nho trong vườn nhà. Anh đã không hiểu vì sao mình có thể vượt qua được khoảng thời gian khó khăn đó, kể cả việc đón nhận nụ cười vĩnh biệt con gái dành cho anh trước lúc rời bỏ cuộc đời... Chỉ biết rằng, những lúc tưởng như không thể chịu đựng nỗi anh lại chạy ra vườn nho, nhìn những chùm nho mọng nước như để tự an ủi mình.

Đưa tay ngắt một quả nho trong chùm nho đặt trên chiếc bàn gấp trong căn phòng chật hẹp, anh cười rồi nói tiếp: “Không hiểu sao, cả những chuyến bay trên bầu trời từng là ước mơ lớn lao thời trai trẻ cũng không thể xoa dịu nỗi đau của mình bằng cái màu xanh trong trẻo này. Có lẽ, chính vì màu xanh này từng là đề tài mà cha con mình bàn luận nhiều; là thạc sĩ kinh tế, nhưng con bé lại có nhiều ước mơ quanh chùm nho rất thú vị. Dù nó chưa thực hiện được nhưng với mình như tất cả đang tồn tại mỗi khi ở dưới vườn nho”.

Mắt anh không buồn, nhưng ba người còn lại trong căn phòng bỗng lặng như tờ. Tôi không biết cô gái không may rời bỏ thế giới này giữa lúc cuộc đời đang đẹp nhất đã ước mơ gì từ những chùm nho xanh. Nhưng tôi tin rằng, thiên nhiên luôn là điều kỳ diệu để chúng ta khám phá và cũng như đã là liều thuốc tuyệt vời để anh phi công ấy vượt qua những tháng ngày nghiệt ngã.

ĐĂNG VIỆT

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Chắp cánh những ước mơ vùng cao

Những bộ đồng phục võ thuật tinh tươm còn thơm mùi vải mới, những lá thư tay gửi gắm thông điệp từ huấn luyện viên… là hành trang không thể thiếu được anh Lê Văn Lộc - HLV trưởng Đội tuyển Karate thành phố Huế chuẩn bị trước mỗi chuyến tuyển sinh đến vùng cao A Lưới.

Chắp cánh những ước mơ vùng cao

TIN MỚI

Return to top