ClockThứ Bảy, 24/08/2019 12:43

Kỷ vật của ba

HNN - Một trong những kỷ vật trước khi đi xa ba để lại là chiếc gậy trúc.

Kỷ vật tháng ba

Chiếc gậy là kỷ vật ba vô cùng trân quý. Lúc còn khỏe, những khi không bận bịu, ông thường đem chiếc gậy ra, lau kỹ từng tý bụi. Lạ thay, gậy cũng như đời người. Mỗi năm, nó lại sẫm màu hơn một tý. Lớp vỏ trúc đỏ ong, ẩn hiện nét chấm phá đồi mồi của tuổi tác…

Ba kể, năm 16 tuổi, ông được tổ chức bí mật đưa ra miền Bắc. Trước khi đi, bà nội chỉ kịp trao cho ba cái gậy trúc. Có lẽ nội biết, đường Trường Sơn gian nan, vượt suối trèo đèo. Cây gậy sẽ là người bạn đồng hành theo mỗi bước chân con…

Khi đất nước thống nhất, điều đầu tiên ba làm là đưa vợ con về quê cũ - điều  mà ba nói - ông đã chờ đợi hơn 20 năm. Hành trang về quê không có gì nhiều. Và thứ ba không quên là chiếc gậy. Không còn dùng đến, ba gác cây gậy ở một góc trên bàn thờ. Sau này tôi mới hay, cây gậy là kỷ vật từ đời ông nội. Ít nhất, nó cũng đã thành gia bảo…

Khi chiến tranh biên giới phía Bắc diễn ra, những cái hầm trú ẩn được người dân huy động đào gần sân kho của hợp tác xã. Những bó chông sắt được ba đặt hàng sẵn. Ông bện cho chúng tôi những chiếc mũ rơm mà ba giải thích là chúng sẽ che chở cho các con khi nào cần đến. Hình như, ba đã sẵn sàng cho một cuộc hành quân mới khi cần.

Những ngày tháng ngột ngạt ấy, ba đem cây gậy xuống, lau kỹ. Có lẽ, nếu khi ấy, chiến tranh lan rộng, cần đến một cuộc tổng động viên, ba lại lên đường, với chiếc gậy vượt Trường Sơn năm xưa.

Sau này, khi về già, chiếc gậy lại là người bạn thân thiết của ông. Chứng viêm khớp khiến chân ba sưng tấy, đau nhức. Con cái bận bịu, không phải lúc nào cũng cận kề, cây gậy trở thành chỗ dựa cho những bước đi tập tễnh… Như có lần ba đùa: “Đâu chỉ có đời người, cái chi khó cũng cần có cây gậy…”.

Bây giờ, mỗi khi nhớ ba, tôi thường chạy ù về quê. Lại đem cây gậy trúc, lau thật sạch từng tý bụi như ba ngày nào. Ở đó có tháng năm, có hơi ấm đời người, có lịch sử hào hùng một thời vượt Trường Sơn cứu nước. Và cả cái triết lý ẩn dụ về chiếc gậy như có lần ba đã hóm hỉnh ví von…

TIỂU MUỘI

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top