ClockThứ Năm, 02/05/2019 09:29

Kỳ dị… “mi tau”

HNN - Chồng hơn vợ cả chục tuổi, ăn ở với nhau đã có mấy mặt con và chúng đều đã đến tuổi học cấp 2 cấp 3 cả. Vậy nhưng, anh chồng vẫn giữ thói quen rất kỳ dị với vợ là bao giờ cũng “mi tau” trong xưng hô.

Tuyệt không có một tiếng anh-em ngọt ngào như thuở đang còn yêu nhau. Chị vợ buồn, nhưng nghĩ ván đã đóng thuyền, muốn yên nhà yên cửa nên đành nín lặng. Ra đường hoặc đi chơi với bạn bè cùng trang lứa, thấy vợ chồng người ta quấn quýt, anh anh mình mình mà thèm.

Rồi đến một hôm, để ý mấy đứa con khi nói chuyện cũng mày tao chi tớ, đứa lớn kêu đứa nhỏ cũng ừ, không thấy dạ thưa, chẳng nghe anh, nghe chị, chị mới chột dạ. Định mắng con nhưng kịp dừng lại. Thầm nghĩ, có lẽ chúng nó nhìn bố mẹ và tập nhiễm với lối xưng hô của bậc sinh thành… Chị vào phòng lén lau nước mắt. Chợt nghe lòng hẫng hụt và mênh mông buồn…

Sáng hôm ấy, đợi mấy đứa con đi học cả, chị mới bảo chồng: “Anh này, sao là vợ chồng, anh cũng hơn em đến chục tuổi mà xưng hô kỳ cục quá, lúc nào cùng mi tau nghe rất chối. Trước thì sao cũng được, em không chấp. Nhưng nay con mình đã lớn cả rồi, chướng với chúng lắm. Mà hình như chúng cũng đã nhiễm thói quen mi tau của anh rồi đó. Em nghĩ anh nên sửa đi. Còn không, từ nay em cũng “mi tau” với anh thì chớ trách…”. Vẻ căng thẳng, chị làm một thôi khiến anh chồng hết sức bất ngờ và không kịp phản ứng. Mặt nghệt ra, gãi gãi cái đầu buổi sáng còn chưa chải. Chị dắt xe đi làm trong lúc anh ngượng nghịu giúp vợ mở cổng.

Bây giờ thì chị đang nửa ấm ức nửa hào hứng trút bầu tâm sự với bạn bên ly cà phê sáng. Mấy người bạn nghe chị kể ai nấy đều gật gù, khen chị phản ứng như vậy là quá đúng. Nhưng họ bảo chị cũng nên bình tĩnh, đừng quá căng thẳng. Có thể chồng chị không phải lỗ mãng mà đơn giản là vì thói quen. Mà thói quen thì không thể nói cái là sửa ngay được. Phải cho anh ấy thời gian, và đừng quên nhắc nhở, khuyến khích để anh ấy chuyển dần…

Tôi mỉm cười, thấy vui vui bởi đầu ngày vô tình được nghe một câu chuyện thú vị.

Hàn Yên

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top