ClockThứ Năm, 02/05/2019 09:29

Kỳ dị… “mi tau”

HNN - Chồng hơn vợ cả chục tuổi, ăn ở với nhau đã có mấy mặt con và chúng đều đã đến tuổi học cấp 2 cấp 3 cả. Vậy nhưng, anh chồng vẫn giữ thói quen rất kỳ dị với vợ là bao giờ cũng “mi tau” trong xưng hô.

Tuyệt không có một tiếng anh-em ngọt ngào như thuở đang còn yêu nhau. Chị vợ buồn, nhưng nghĩ ván đã đóng thuyền, muốn yên nhà yên cửa nên đành nín lặng. Ra đường hoặc đi chơi với bạn bè cùng trang lứa, thấy vợ chồng người ta quấn quýt, anh anh mình mình mà thèm.

Rồi đến một hôm, để ý mấy đứa con khi nói chuyện cũng mày tao chi tớ, đứa lớn kêu đứa nhỏ cũng ừ, không thấy dạ thưa, chẳng nghe anh, nghe chị, chị mới chột dạ. Định mắng con nhưng kịp dừng lại. Thầm nghĩ, có lẽ chúng nó nhìn bố mẹ và tập nhiễm với lối xưng hô của bậc sinh thành… Chị vào phòng lén lau nước mắt. Chợt nghe lòng hẫng hụt và mênh mông buồn…

Sáng hôm ấy, đợi mấy đứa con đi học cả, chị mới bảo chồng: “Anh này, sao là vợ chồng, anh cũng hơn em đến chục tuổi mà xưng hô kỳ cục quá, lúc nào cùng mi tau nghe rất chối. Trước thì sao cũng được, em không chấp. Nhưng nay con mình đã lớn cả rồi, chướng với chúng lắm. Mà hình như chúng cũng đã nhiễm thói quen mi tau của anh rồi đó. Em nghĩ anh nên sửa đi. Còn không, từ nay em cũng “mi tau” với anh thì chớ trách…”. Vẻ căng thẳng, chị làm một thôi khiến anh chồng hết sức bất ngờ và không kịp phản ứng. Mặt nghệt ra, gãi gãi cái đầu buổi sáng còn chưa chải. Chị dắt xe đi làm trong lúc anh ngượng nghịu giúp vợ mở cổng.

Bây giờ thì chị đang nửa ấm ức nửa hào hứng trút bầu tâm sự với bạn bên ly cà phê sáng. Mấy người bạn nghe chị kể ai nấy đều gật gù, khen chị phản ứng như vậy là quá đúng. Nhưng họ bảo chị cũng nên bình tĩnh, đừng quá căng thẳng. Có thể chồng chị không phải lỗ mãng mà đơn giản là vì thói quen. Mà thói quen thì không thể nói cái là sửa ngay được. Phải cho anh ấy thời gian, và đừng quên nhắc nhở, khuyến khích để anh ấy chuyển dần…

Tôi mỉm cười, thấy vui vui bởi đầu ngày vô tình được nghe một câu chuyện thú vị.

Hàn Yên

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

TIN MỚI

Return to top