ClockThứ Bảy, 10/12/2016 13:22

Sống ý nghĩa sẽ hạnh phúc

HNN - Tôi gặp em tại buổi giao ban Nhóm đồng đẳng viên ở Trung tâm Phòng, chống HIV/AIDS tỉnh (Trung tâm). Em là tuyên truyền viên tư vấn các kỹ năng phòng, chống HIV/AIDS cho những người có hành vi nguy cơ cao. Nhìn em nhanh nhẹn, khuôn mặt hiền từ, nói năng nhỏ nhẹ, lĩnh hội nhiều kiến thức, tôi không nghĩ em dính “H”. Em nói, em chỉ mong tất cả mọi người biết yêu thương bản thân mình. Học tập tu dưỡng và tìm kiếm cho mình một công việc phù hợp, chân chính dù vất vả, gian nan nhưng đó sẽ là con đường mang lại những điều bình yên, tốt đẹp cho bản thân, gia đình. Mỗi người nên ý thức về căn bệnh thế kỷ đang ngày càng lây lan không loại trừ bất cứ ai, nếu không hiểu biết về nó.

Quê em ở vùng biển. Nhà nghèo, đông con, bố mang bệnh nặng. 15 tuổi em theo người thân vào TP. Hồ Chí Minh mưu sinh. Vào thành phố được hai tháng, người thân gặp nạn qua đời, em không kiếm được việc gì hơn ngoài chuyện bán bánh mỳ ở bến xe miền Đông. Trong một lần có người thanh niên ăn mặc bảnh bao đến mua 10 chiếc bánh mỳ và bảo việc mua ấy là giúp cho nhóm bạn đang làm bảo vệ ở một nhà hàng. Nhiều lần như thế, hai người trở nên thân thiết và em được anh ấy tìm cho một công việc ổn định ở một công ty sản xuất bao bì ở TP. Hồ Chí Minh. Có việc làm ổn định hơn, em dần dần đem lòng yêu thanh niên ấy. Quê anh ở phương Nam, em lại ở miền Trung, chung hoàn cảnh khó nên thương nhau góp gạo thổi cơm chung. Ngày đó, căn phòng đôi vợ chồng trẻ tuy đơn nhưng ngăn nắp gọn gàng. Sớm, chiều vợ chồng đưa nhau về trên chiếc xe máy nhưng hạnh phúc biết bao. Lúc này em đã có một cháu bé trai kháu khỉnh. Cứ ngỡ cuộc đời đã sang trang mới, không ngờ chỉ sau một năm, em phát hiện chồng bị nhiễm “H”.

Kể đến đây, tôi nghĩ em phải nấc lên những tiếng khóc đau đớn cho số phận, nhưng em vẫn bình thản. Đọc được suy nghĩ của tôi, em nói: Em không còn nước mắt để khóc. Với em bây giờ, mỗi ngày qua đi là một ngày vui, phải yêu đời và yêu tất cả. Không để tôi hỏi tiếp, em kể: Khi biết mình nhiễm “H” khoảng 3 năm, thì chồng mất. Một mình giữa chốn phồn hoa đô thị biết víu vào ai nên  sau một thời gian, em trở về quê tìm tương lai tốt đẹp hơn.

Vượt qua bao sự kỳ thị của người thân, bạn bè ở địa phương, hiện nay, em vào làm may ở khu công nghiệp có thu nhập ổn định và đã “bước thêm bước nữa” với người đàn ông lớn hơn 5 tuổi cũng có chung hoàn cảnh. Anh cũng là người tử tế, đỡ đần, thương con và giúp em vượt khó trong mọi hoàn cảnh; đặc biệt động viên em tham gia vào mạng lưới đồng đẳng viên ở địa phương. Vợ chồng em hứa, cùng nương tựa vào nhau mà sống. Phải cùng nhau vươn lên vì em đã đọc được một câu ở nơi nào đó là: “Còn sống, dù chỉ một phút giây cũng cố gắng sống cho ý nghĩa. Con người ta được sống lâu cũng là một niềm hạnh phúc nhưng sống có ý nghĩa sẽ hạnh phúc nhiều hơn”. Đó chính là lý do mà em trở thành một đồng đẳng viên, hàng tháng có mặt ở Trung tâm Phòng chống HIV/AIDS tỉnh trong nhiều năm nay.

KHÁNH QUAN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Hơn 250 triệu đồng triển khai nhiều công trình, phần việc ý nghĩa tại Khe Tre

Chiều 16/7, tại xã Khe Tre, Đoàn các cơ quan Đảng thành phối hợp với Đoàn Thanh niên - Hội Sinh viên Trường Đại học Khoa học, Đại học Huế và Đoàn Thanh niên xã Khe Tre tổ chức Ngày cao điểm Chiến dịch Thanh niên tình nguyện hè năm 2026 với nhiều hoạt động an sinh xã hội, hỗ trợ sinh kế và chăm lo cho người dân vùng đồng bào dân tộc thiểu số.

Hơn 250 triệu đồng triển khai nhiều công trình, phần việc ý nghĩa tại Khe Tre
Niềm vui nhỏ cho ngày hè thêm ý nghĩa

Mùa hè là khoảng thời gian thoải mái nhất để các em nhỏ được ba mẹ tổ chức cho những chuyến dã ngoại đây đó, được tham gia các lớp năng khiếu nhẹ nhàng… Vậy nhưng, với trẻ em ở các vùng nông thôn xa xôi, nơi vẫn còn rất hạn chế về sân chơi, về không gian văn hóa, thì đôi khi một trải nghiệm thú vị lại là món quà tinh thần rất quý giá với các con.

Niềm vui nhỏ cho ngày hè thêm ý nghĩa
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
“Trẻ em hạnh phúc, an toàn, vững bước trong kỷ nguyên số”

Đó là chủ đề của Tháng hành động vì trẻ em năm 2026 do UBND phường Thanh Thủy tổ chức phát động vào sáng 4/6, nhằm nâng cao nhận thức và trách nhiệm của các cấp, các ngành, gia đình và toàn xã hội trong công tác chăm sóc, giáo dục và bảo vệ trẻ em.

“Trẻ em hạnh phúc, an toàn, vững bước trong kỷ nguyên số”
Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ

TIN MỚI

Return to top