ClockThứ Ba, 06/06/2023 08:43

Sân bóng “ruộng” tuổi thơ

HNN - Chiều nay, đưa lũ trẻ về quê thăm ông bà. Đi ngang qua con đường làng thân thuộc, vô tình bắt gặp một trận bóng đá sôi động với bầu không khí vô cùng nhộn nhịp ở trên một cánh đồng lúa vừa gặt còn nguyên đó những gốc rạ. Nhìn các cháu say sưa theo nhau tranh trái bóng, trong tôi lại mường tượng ra những người bạn cùng trang lứa, cũng đã từng có những trận cầu nảy lửa trên sân "ruộng" ngày nào.

Tô cháo gạo lứt của ngoạiNhớ tiếng còi tàuBóng đá giữa đời thường

leftcenterrightdel
Thanh, thiếu niên chơi bóng 

Ở quê tôi ngày ấy, không có sân bóng được đầu tư, xây dựng khang trang, nên thanh, thiếu niên, lũ trẻ trong làng thường tận dụng nhiều nơi làm sân bóng đá, từ bờ đê, đất ruộng sau thu hoạch, hay những mảnh đất trống... Miễn sao có trái bóng và đất trống là có được niềm vui của trò chơi tập thể hấp dẫn này. Tuy nhiên, không vì thế mà các trận đấu diễn ra kém sôi nổi. Ngược lại, những trận đấu được gọi là “siêu kinh điển” đó luôn vô cùng hấp dẫn và kịch tính.

Hồi đó, đám trẻ con chúng tôi làm gì có được trái bóng da, bóng nhựa để đá như bây giờ. Trái bóng khi đó làm bằng các mảnh vải thừa quấn đùm "nhíp" lại thành hình tròn hoặc là quả bưởi rụng. Sân bóng không có khung thành mà dùng đôi dép làm mốc đánh dấu hai cọc gôn, thế là đủ để vui chơi thỏa thích.

Cầu thủ nổi tiếng nhất mà lũ trẻ chúng tôi hâm mộ là chú Lê Huỳnh Đức số 10 và chú Lê Hồng Sơn số 8 của tuyển Quốc gia Việt Nam. Hâm mộ đến nỗi mỗi lần đi đá bóng là muốn được khoác lên mình chiếc áo số 10 và số 8 ấy. Hay cảm giác bắt chước bứt tốc, đột phá như chú Huỳnh Đức rồi tung một cú sút thật căng về phía khung thành thủ môn như chú Hồng Sơn. Tất cả đều được thể hiện trong trận cầu kinh điển hàng ngày trên sân “ruộng” ngày ấy...

Sau này khi lớn hơn một chút thì dùng hai cây tre đóng xuống làm khung thành, nhưng không có lưới nên khi sút bóng vào gôn mà bóng bay đi xa thì sẽ có một, hai đứa giận dỗi vì phải đi nhặt bóng xa và trận đấu tạm dừng.

Có hôm, bóng rơi xuống vũng trâu đầm nằm gần đó thế là cả đám phải oẳn tù tì chọn ra đứa nhặt bóng. Cuối cùng chúng tôi lại lũ lượt kéo nhau về vì quyết định nghỉ chơi do không đứa nào chịu xuống nhặt bóng. Nghĩ lại thấy vui và buồn cười...

Cứ sau giờ tan trường, lũ trẻ chúng tôi ai nấy đều vội vàng chạy về nhà, chỉ kịp "vứt" cặp sách, thay quần áo là ào ra sân "ruộng" để đá bóng mà không cần hẹn trước. Vào mùa hè, được nghỉ học, việc phụ giúp bố mẹ chăn trâu, chăn bò là điều kiện tốt để lũ trẻ thôn quê tụ tập chơi bóng thỏa thích.

Nhớ có những hôm "oẳn tù tì" để "chia phe" đá bóng, đứa nào cũng muốn chọn những cầu thủ theo ý mình nên những trận cãi vã không bao giờ ngớt. Trước mỗi trận bóng là khoảng thời gian mà đứa nào cũng hậm hực trong lòng, mà chỉ qua đi khi trái bóng bắt đầu lăn.

Những trận đấu không trọng tài, không luật lệ và không giới hạn về thời gian cứ trôi qua cho đến khi trời tối, không thấy đường thì mới kết thúc. Không nhớ là trận đấu đã có bao nhiêu bàn thắng mà chỉ có tiếng cười giòn giã xua tan đi cái mệt mỏi, căng thẳng của một ngày.

Giờ đây, ở các vùng nông thôn xuất hiện ngày càng nhiều sân bóng đá nhân tạo được đầu tư quy mô, đúng tiêu chuẩn. Thế nhưng, mỗi lần có dịp trở về quê, được chứng kiến những trận đấu bóng đá ở sân bóng quê, tôi lại có cảm giác bồi hồi lẫn phấn khích bởi khoảnh khắc đó bình yên đến lạ, như được trở về với tuổi thơ, với những trái bóng và những tiếng hò reo vô lo, vô nghĩ.

Bài, ảnh: Lương Ngọc An
ĐÁNH GIÁ
5
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Triền gió neo đậu tuổi thơ

Có những chiều, gió khẽ lùa qua miền ký ức mang theo mùi rơm rạ ngai ngái và tiếng cười trong veo khiến lòng chợt lặng đi như chạm vào kỷ niệm tưởng đã ngủ yên mà chưa từng phai nhạt. Tôi chợt nhận ra tuổi thơ mình đã neo lại nơi triền gió như tiếng sáo diều lạc giữa trời cao, gọi về miền tuổi thơ xa ngái. Những tháng ngày vô tư như cánh diều chấp chới tưởng đã xa mà vẫn ở lại đâu đó trong tim... rất khẽ.

Triền gió neo đậu tuổi thơ
Ánh sáng hy vọng từ ký ức

Sau gần 20 năm thực hành nghệ thuật, Nguyễn Văn Hè nhận ra bản thân luôn quay về một câu hỏi: Làm thế nào để ký ức có thể được chuyển hóa thành hy vọng? Và câu trả lời được chàng họa sĩ người Huế gói gọn trong triển lãm “Xếp một khoảng trời” được anh cất công đưa từ ngọn đồi Kim Sơn vào tận TP. Hồ Chí Minh giới thiệu đến công chúng vào những ngày giữa tháng 7.

Ánh sáng hy vọng từ ký ức
Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức

Gần 20 năm qua, anh Ngô Quý Đức (quê Hà Nội, hiện sinh sống tại Huế) dành nhiều thời gian rong ruổi khắp các làng nghề truyền thống, gặp gỡ nghệ nhân, sưu tầm tư liệu và tìm cách lưu giữ những giá trị văn hóa đang dần mai một. Xuất thân từ ngành công nghệ thông tin, anh lại chọn gắn bó với hành trình bảo tồn di sản và kết nối các giá trị làng nghề với đời sống đương đại. Với Huế ngày nay, anh chia sẻ về những câu chuyện đáng nhớ và những dự định sắp tới.

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức
Keng keng… tiếng kẻng

Ở những vùng đất thấp trũng ven phá Tam Giang, tiếng kẻng quen thuộc vẫn hiện diện trong ký ức của nhiều thế hệ, trở thành tín hiệu quan trọng trong những thời khắc gian nguy.

Keng keng… tiếng kẻng
Giữ lại những ký ức của một vùng đất

Mỗi vùng đất đều có những ký ức riêng của mình. Có những ký ức được lưu giữ trong sách sử, trong bia đá, trong đình chùa, miếu mạo. Nhưng cũng có những ký ức hiện diện rất đỗi bình dị trong tên gọi của một ngôi làng, một xóm nhỏ, một bến nước hay một cánh đồng. Trải qua hàng trăm năm, những địa danh ấy không chỉ giúp con người xác định nơi chốn cư trú mà còn trở thành một phần của bản sắc văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Giữ lại những ký ức của một vùng đất

TIN MỚI

Return to top