ClockThứ Bảy, 27/03/2021 15:01

Quà tặng quý giá

HNN - Nữ đồng nghiệp không may bị tai nạn gãy chân, nhưng người nhà chưa đến kịp nên cô đưa chị ấy đến bệnh viện, vào phòng bệnh, chờ gọi đưa đi phẫu thuật. Trong phòng bệnh, có vợ chồng hai cụ già, vẻ nghèo khổ. Ông cụ là bệnh nhân, bị bệnh tiểu đường, ốm yếu suy kiệt. Bà cụ “bám trụ” tại bệnh viện chăm chồng, nhưng sức khỏe e chừng cũng chẳng khá hơn là bao, đi đứng chậm chạp, run rẩy.

Cô hỏi thăm thì được biết, ông bà cụ có con cái, nhưng ai cũng nghèo, lại ở xa, nên không giúp gì được cho cha mẹ. Trong những ngày điều trị, chỉ ông và bà với nhau. Với tình trạng sức khỏe hiện tại, lẽ ra ông cụ phải được truyền thuốc bổ, mà nghe đâu loại đó đắt tiền, tính ra phải nộp gần triệu bạc, nên ông bà cụ đành chịu. Cô và chị đồng nghiệp-bệnh nhân bàn bạc, thống nhất giúp ông cụ có tiền mua được loại thuốc này. Nhưng sau khi cán bộ y tế kiểm tra, biết ông cụ thuộc diện hộ nghèo, bảo hiểm y tế 100%, nên sẽ được truyền mà không phải chi phí.

Vừa mới yên tâm về khoản thuốc men, lại thấy xót lòng trước tình trạng có vẻ rất thiếu thốn của ông bà cụ, cô liền đưa tặng mấy chiếc bánh lúc nãy mang theo. Bà cụ cảm ơn rồi bẻ bánh ăn ngon lành (bà không đưa cho chồng, vì ông bị bệnh tiểu đường, không ăn được các loại bánh thông thường). Ông cụ thèm thuồng nên vẫn mặc kệ tình trạng bệnh, “năn nỉ” vợ. Thấy vậy, cô vội vã lập tức chạy xuống căn tin bệnh viện, tìm mua loại bánh dành cho người bị bệnh tiểu đường ăn kiêng. Khi tặng bánh, cô tặng thêm bà cụ 300 nghìn đồng còn lại trong ví, để hai cụ bớt phần nào thiếu thốn trong những ngày điều trị tại bệnh viện. Cô nói, khi nào rảnh, sẽ lại ghé thăm ông, bà. Lúc đó cũng là khi đến lượt đồng nghiệp của cô phải đến phòng phẫu thuật, cô tất tả chạy theo chiếc xe đẩy bệnh nhân cùng các nhân viên y tế.

Bà cụ ngồi lặng, đôi tay run run cứ vuốt mãi số tiền được tặng. Ông cụ hỏi: “tiền mô mà có rứa bà”. Bà cụ: “Tiền ni là do cô lúc nãy tặng bánh, tặng vợ chồng mình đó”. Ông cụ khóc. Bà cụ cũng khóc. Đó là nỗi xúc động quá lớn, trước lòng tốt và tình thương ấm áp của một người không quen biết dành cho những số phận kém may mắn. Tấm lòng, tình cảm đáng trân trọng của những người như cô gái ấy là quà tặng quý giá đối với cuộc sống, khiến cuộc sống có ý nghĩa, đẹp đẽ hơn rất nhiều.

QUỲNH ANH

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bầu trời mùa xuân

Buổi sáng mùa xuân vùng biên ải luôn có một màu xám trong trẻo đến lạ. Mây phủ thành từng dải mỏng như những dải khăn choàng ai bỏ quên trên triền núi. Gió lùa qua các khe đá mang theo hơi lạnh buốt nhưng lại ẩn trong đó mùi cỏ ấm nồng nàn. Ở nơi ấy, giữa những lằn ranh của đất nước, Đại đội Phòng không 23 vẫn ngày ngày duy trì nhịp sinh hoạt bình lặng, như dòng chảy thầm lặng của một dòng sông không bao giờ cạn.

Bầu trời mùa xuân
Mùa xuân về trên bản mới

Gió đầu mùa mang hương khói từ những mái nhà sàn thấp thoáng giữa thung lũng. Sáng nay, mây bay là là trên đỉnh núi, bảng lảng như làn khói mỏng. Liên ngồi bên cửa sổ lớp học nhỏ, nhìn những đứa trẻ trong bản í ới gọi nhau dưới sân đất đỏ. Chúng vừa tập viết xong chữ ghép, đứa nào cũng lấm lem phấn, cười như hoa đào mùa xuân nở.

Mùa xuân về trên bản mới
Một chiều đông

Chiều đông như được dệt bằng sương. Lớp sương bạc phủ xuống thị trấn nhỏ, nhẹ đến mức chỉ một hơi thở dài cũng làm nó xao động. Những con ngõ lặng lẽ chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo, âm thanh đời sống loáng thoáng như vọng từ xa xăm: tiếng trẻ con ríu rít chơi đùa ở đầu ngõ, tiếng ấm nước sôi reo khẽ từ bếp nhà ai, tiếng chiếc bát sành vô tình rơi xuống nền gạch vỡ tan…

Một chiều đông
Tích tắc ký ức

Thầy Tuấn là giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi. Thầy gầy và dáng cao lêu nghêu. Mỗi lần thầy bước vào lớp, áo sơ-mi thầy lại bay phần phật, còn chiếc đồng hồ bạc trên tay thì kêu “tích tắc” đều đặn như nhịp tim.

Tích tắc ký ức
Hiện diện cùng nhau

Trong tiệm cà phê, một người mẹ đang ngồi bên chiếc máy tính bảng, đút từng thìa cháo cho cô con gái tầm ba tuổi. Dường như cô bé không mấy ngon miệng, miếng cháo cứ ngậm hoài không chịu nuốt. Người mẹ trẻ chăm chú nhìn vào màn hình, thỉnh thoảng ngước lên nhìn thoáng qua đứa con, rồi lại tiếp tục cúi xuống màn hình đầy ma lực.

Hiện diện cùng nhau

TIN MỚI

Return to top