ClockThứ Bảy, 11/05/2024 14:37

Niềm vui đời thường

HNN - Nhà có ba anh em thì anh trai cả và tôi đều sinh sống và làm việc ở tỉnh xa. May mà có vợ chồng cô em út làm nhà ngay trong vườn, sát cạnh nhà cha mẹ đã già yếu, đỡ đần sớm hôm lúc các cụ trái gió trở trời. Để phần nào “bù đắp” về việc mình không thể thường xuyên chăm sóc được cha mẹ, thời gian qua, lần nào về quê tôi thường đến siêu thị gần nhà, tranh thủ mua những loại thức ăn tốt cho sức khỏe của người già, cất vào tủ lạnh để cha mẹ dùng dần. Đồng thời, xin số điện thoại của nhân viên siêu thị, kết bạn zalo. Siêu thị có dịch vụ ship hàng tận nhà cho khách. Các bạn nhân viên cũng nhiệt tình tư vấn (gửi kèm hình ảnh qua zalo) nên dù ở xa, tôi vẫn có thể dễ dàng chọn lựa những loại trái cây tươi ngon cho cha mẹ.

“Liều thuốc bổ” của mạ

 

Nhưng rồi một hôm, khi tôi gọi điện thoại hỏi thăm, mẹ bảo tôi từ nay đừng mua hàng ở siêu thị nữa. Nghĩ thầm chắc mẹ lại tiếc tiền cho con gái, vì có lần cụ đã từng xuýt xoa rằng, giá mấy loại trái cây ở siêu thị đắt hơn nhiều so với người ta bán ngoài chợ. Đang định “trấn an” cụ, thì mẹ tôi tiếp lời: “Nếu khi nào mua, con nên mua hàng tại cô L., ủng hộ để cô ấy có động lực vững bước trên chặng đường gian khó”.

Trước đó, tôi đã được nghe em gái kể chuyện về cô L., một đồng nghiệp của em bị mắc căn bệnh ung thư quái ác. Trải qua những cuộc phẫu thuật và những lần hóa trị, cô L. phải rất kiên cường và nỗ lực để rèn luyện phục hồi sức khỏe. Tai họa tiếp tục ập đến, khi chồng của cô bị tai biến nặng, cũng phải phẫu thuật, tưởng chừng không qua khỏi. Thời điểm đó, cô L. là điểm tựa cận kề ngày đêm chăm sóc người chồng. Cùng với sự hết lòng của đội ngũ y, bác sĩ, có lẽ tình yêu thương tận tụy của người vợ là “liều thuốc” quý, giúp chồng cô L. phục hồi, dù sức khỏe không còn được như trước.

Tiền bạc để chữa trị bệnh cho cả hai vợ chồng khiến kinh tế gia đình trở nên khó khăn vô cùng. Vậy nên, cô L. bắt đầu bán hàng online (trái cây, thực phẩm tươi sống và nhiều mặt hàng thiết yếu của cuộc sống), công việc phù hợp với một viên chức. Sau giờ làm việc tại cơ quan, cứ buổi trưa hoặc chiều tối, người phụ nữ kiên cường, mạnh mẽ trước bệnh tật, tai ương cuộc đời, lại miệt mài đi “trả đơn”, dù mưa rét hay nắng nóng, kiếm thêm thu nhập bằng những giọt mồ hôi. Trong số khách hàng quen của cô, rất nhiều bạn bè, đồng nghiệp “ngoài đời” và bạn bè trên mạng xã hội facebook – những người đã dõi theo và khích lệ ý chí kiên cường trước bệnh tật hiểm nghèo, lan tỏa tinh thần lạc quan, năng lượng tích cực vào cuộc sống của người phụ nữ ấy.

Vui vẻ “tuân lệnh” mẹ, tôi trở thành khách hàng quen của cô. Và mỗi lần đặt mua hàng, dường như niềm vui rất đời thường trong tôi được “nhân” lên hai lần. Đó là thực hiện trách nhiệm, tấm lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ, vừa ủng hộ được người phụ nữ có thái độ sống đáng trân trọng ấy.

QUỲNH ANH
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top