ClockChủ Nhật, 08/03/2020 15:47

Mẹ & lá me đất

HNN - Sống trong căn nhà kiên cố với những bức tường sáng loáng gạch men và sơn nước, chuyện trồng cây và cả hình ảnh về cây từ bao giờ trở nên xa lạ với nhiều người và cả tôi.

Mùi đất

Cách đây mấy tháng, tôi cũng học đòi bạn bè, kiếm mấy cái thùng xốp, mua đất, hạt giống để tạo một khu vườn “thành phố” trên sân thượng; với hy vọng lại được nhìn cây xanh mình trồng. Thế rồi một sáng nọ, tôi đã thấy bồi hồi khi chợt nhận ra, ở chiếc thùng trong góc sâu có những khóm me đất, chẳng hiểu cây mọc từ bao giờ mà lá xanh mơn mởn. Nhìn cây, tôi nhớ mẹ với thúng me đất của thời ấu thơ.

Mỗi bó me hiện giờ có giá từ 3 đến 5 ngàn đồng, so với ngày xưa thì giá trị cũng cao hơn nhiều, có lẽ cũng tại đất để me mọc đã bị thu hẹp nhiều rồi. Nhưng dù giá trị của me đất ngày xưa có thấp đến bao nhiều thì mỗi mùa me mọc, mẹ tôi vẫn cần mẫn nhặt từng cọng lá, gom rồi bó lại, mang ra chợ đổi được ít thức ăn ngon cho các con. Bà là giáo viên, mỗi ngày vẫn đến trường, ở nhà vẫn soạn giáo án, trong nhà vẫn có chuồng heo, chuồng gà... Vất vả là thế, nhưng mùa me đến, dù là vào mùa đông, mẹ vẫn tranh thủ nhổ, nhặt để các con có thêm những bữa cơm no ấm...

Khi còn ở tuổi thiếu niên, tôi thích phụ mẹ hái me, dù nhiều lần bà không cho vì sợ con bị muỗi cắn. Nhưng tôi vẫn thích theo mẹ ra vườn hái me rồi cùng ra chợ bán me để được nghe mẹ kể những câu chuyện hay và cả những lời răn dạy đã theo tôi suốt cuộc đời. Trở thành thiếu nữ, có lúc tôi xấu hổ nên tôi không cùng mẹ ra chợ nữa. Lớn lên, lấy chồng ở xa, thi thoảng về thăm mẹ, khu vườn nhà tôi cũng theo thời cuộc mà đổi hướng kinh doanh nên đến mùa me không mọc nhiều như xưa. Các con đã lớn, cuộc sống đầy đủ rồi, mẹ không phải hái lá me đi bán nhưng, cũng như một thói quen, mẹ không muốn nhìn những lá me từng giúp mẹ nuôi các con khôn lớn phải tàn lụi vô nghĩa, đến mùa me mọc, mẹ tôi vẫn giữ thói quen tìm nhổ, bó lại. Không mang ra chợ thì mẹ mang cho sinh viên thuê trọ hay hàng xóm.

Cuộc sống giờ đã đổi thay, không nhiều những người mẹ phải dựa vào lá me đất để cải thiện bữa ăn cho các con. Trồng rau hay chơi hoa giữa thành phố chỉ là trò “nghịch đất” của người lớn để tự tìm kiếm cho mình những phút giây thư giãn. Nhưng, nhờ những câu chuyện của mẹ ngày xưa, đã giúp tôi không để nhiều điều hay trong cuộc sống bị lụi tàn vô nghĩa. Và, có lẽ vì thế mà mẹ luôn mãi bên mỗi chúng ta dù người đang còn trên cõi đời hay đã đi xa.

ĐĂNG VIỆT

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt

TIN MỚI

Return to top