ClockChủ Nhật, 15/09/2024 11:39

“Mẹ đừng lo lắng!”

Nắng bên hiên nhàMái ấm vườn hoangChia sẻ và yêu thương

“Có lần, khi tôi bế mẹ từ giường ra nhà tắm, đặt mẹ lên tấm xốp mềm để chuẩn bị tắm rửa cho mẹ, thấy mẹ có vẻ rất hoang mang. Tôi xoa má, gãi đầu mẹ và thủ thỉ: Mẹ đừng lo lắng, có bọn con đây rồi. Mặt mẹ giãn ra và tươi tỉnh dần. Chúng tôi nấu lá chè xanh bỏ thêm chút muối tắm hàng tuần cho mẹ, lần nào xong cũng thấy khuôn mặt mẹ rất khoan khoái, mắt mở to, trong sáng. Bây giờ mẹ rất nhẹ, mình tôi có thể bế mẹ từ giường ra, lúc nâng lên, đặt xuống có em dâu hỗ trợ là mọi chuyện khá dễ dàng. Tôi mừng vì cánh tay mình vẫn có thể nhấc nổi mẹ. Tôi mừng vì trong nỗi bận bịu này, lòng tôi rất nhẹ nhõm, lúc nào cũng vui vẻ. Mỗi sáng và cuối chiều tôi được sờ nắm vào mẹ, điều mà khi mẹ còn ở Huế với chị gái, tôi chỉ có thể vượt cả quãng đường gần 200km mới thực hiện được. Chỉ cầu mong cả mấy chị em tôi có sức khoẻ để đồng hành với mẹ trong chặng đường mà số mệnh đang bắt mẹ tôi nhọc nhằn đi qua. Mẹ tôi - một bà cụ nằm liệt giường, yên lặng với nhận thức mơ hồ suốt 4 năm qua, chúng tôi chỉ có thể đoán biết mẹ lạnh hay nóng, vui hay buồn qua cái sờ tay, nắm chân, qua nét mặt và ánh mắt của mẹ… Chắc chắn là mẹ tôi rất cần sự trấn an, vỗ về. Mỗi lần mẹ nhăn nhó, chúng tôi lại dỗ dành, vuốt ve gương mặt và những cánh tay hao gầy vì tuổi già và bệnh tật, mẹ lại dịu cơn đau…”

 

Đó là những lời sẻ chia từ ruột gan của người con có tấm lòng hiếu thảo vô cùng quý giá. Em là em gái của cô bạn thời phổ thông của tôi. Nơi quê nhà, hai gia đình chúng tôi ở cạnh nhau. Tôi theo học đại học rồi ở lại nhận Huế làm quê hương thứ hai. Bạn cũng đến Huế làm công nhân tại khu công nghiệp, lấy chồng, sinh con và cũng “bén rễ” trên đất Huế. Khi bệnh tật và tuổi già khiến sức khỏe cùng tâm trí mẹ sa sút nghiêm trọng, bạn đưa mẹ vào Huế chữa trị. Thuốc tây không còn tác dụng gì, chồng bạn ủng hộ vợ, giữ mẹ lại chăm sóc. Bạn xin nghỉ hưu sớm để mỗi ngày cận kề lo bón từng thìa cháo, thìa hồ, nâng lên đỡ xuống tắm rửa, vệ sinh cho mẹ. Mấy năm liền như thế, tuyệt nhiên không một lời thở than, phàn nàn. Dù mẹ không còn nghe hiểu, nhưng lời nói của bạn bao giờ cũng dịu dàng, cử chỉ đầy nhẹ nhàng yêu thương. Bạn bảo, ngày xưa con thơ bé mỗi lúc ốm đau, mẹ là người thức thâu đêm để ôm ấp, vỗ về, xoa dịu. Suốt cả cuộc đời, cha mẹ gánh vác nhọc nhằn, dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Khi cha mẹ già yếu bệnh tật, thực hiện đạo làm con là chuyện bình thường. Bây giờ, quỹ thời gian của mẹ có lẽ không còn nhiều, chị em bạn thống nhất đưa mẹ trở lại nơi chôn nhau cắt rốn. Em của bạn tiếp tục làm người cận kề bên mẹ.

Trong cuộc sống hiện nay, giữa biết bao xô bồ, sống gấp, ích kỷ, bon chen, không ít đứa con thiếu trách nhiệm với cha già mẹ yếu, chẳng ngó ngàng gì khi cha mẹ ốm đau. Thậm chí, một số trường hợp bất chấp đạo lý “đưa” cha mẹ ra tòa để tranh chấp, giành giật tài sản, gây ra những hiện tượng tiêu cực xấu xí trong cộng đồng, xã hội, thì tình cảm, hành động của những người như chị em bạn là tấm gương về đạo hiếu, lan tỏa niềm tin cuộc sống này luôn có những điều tốt đẹp, những con người đạo đức.

Thùy Chi
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Đồng lòng vì hạnh phúc Nhân dân

Trong phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV, Tổng Bí thư Tô Lâm đã nhấn mạnh phương châm hành động lớn: “Tự chủ chiến lược - Kiên định hai mục tiêu chiến lược 100 năm - Chung sức, đồng lòng, quyết tâm, quyết liệt vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc của Nhân dân.” Đây không chỉ là lời hiệu triệu về đoàn kết, mà còn là một định hướng phát triển sâu sắc: muốn đất nước đi nhanh, đi xa và đi bền vững, phải khơi dậy sức mạnh con người, nuôi dưỡng niềm tin xã hội và lấy hạnh phúc của Nhân dân làm đích đến cuối cùng.

Đồng lòng vì hạnh phúc Nhân dân

TIN MỚI

Return to top