ClockThứ Ba, 24/11/2020 09:57

Lần trở lại vui

HNN - Phải hơn nửa năm rồi Hải mới ghé lại nhà tôi. Cậu vẫn như thế, tự nhiên mở cổng đi vào nhà, miệng xởi lởi chào từ bà nội đến các con của tôi. Tất nhiên chúng cũng vui ra mặt khi gặp lại chú Hải. Không phải vì được cho quà bánh mà là được nghe những câu chuyện vui.

Lần này chừng như Hải có chút e dè hơn trước khi hỏi về sự vắng mặt của chồng tôi. Trước Hải tới nhà không cần sự có mặt của chúng tôi cũng nói chuyện vui vẻ với bà nội của tụi nhỏ rồi mới về. Giờ nhìn Hải nôn nóng, tôi đoán chắc bạn có việc gì đó cần kíp nên giục Hải gọi cho chồng tôi. Sau cuộc điện thoại, Hải vội vã đi đến điểm hẹn khi chồng tôi cùng đám bạn cũ đang “gặp nhau cuối tuần”.

Tôi đã dò hỏi chồng về lý do Hải gấp gáp muốn gặp. Chồng kể, Hải thất nghiệp, muốn xin làm chân phụ việc ở công trình. Chồng tôi ban đầu cũng bán tín bán nghi, bởi công việc khá nặng nhọc, Hải xưa nay vốn không quen công việc chân tay, lại được ba mẹ cưng chiều, nên chưa từng biết đến khổ cực. Nay lại sốt sắng xin phụ việc chắc là cuộc sống đang gặp nhiều khó khăn.

Mới hôm trước còn ăn mặc đẹp, sáng hôm sau đến nhà Hải ăn mặc đúng kiểu công nhân, cùng đôi giày rọ. Tôi biết Hải đã gạt bỏ được sĩ diện, sẵn sàng cho việc “kiếm cơm” dù biết nó không dễ chút nào.

Một hai ngày trôi qua, tôi không dám hỏi chồng vì lo Hải không chịu nổi sự khó nhọc đã bỏ việc giữa chừng. Trái lại, cậu ấy làm việc rất tích cực, chịu khó, tính tình thì vui vẻ, nhiệt tình nên anh em ở công trình ai cũng mến. Một tháng trôi qua, ngày Hải đến nhận lương, cậu ấy kể, từ khi xảy ra dịch COVID-19, vợ cậu vốn làm kế toán cho doanh nghiệp du lịch với thu nhập ổn định bị thất nghiệp. Cậu vừa làm hướng dẫn viên kiêm chân tài xế chở đoàn khách cho một doanh nghiệp du lịch khác cũng không thoát khỏi vòng xoáy đó. Nay vợ lại sinh con, nhiều khoản tiền cần chi mà thu nhập thì không có. Hải cũng đắn đo nhiều lần trước khi về nhà tôi nhưng gánh nặng cơm áo gạo tiền rồi trách nhiệm làm chồng, làm cha khiến Hải đã vượt qua được mặc cảm, sĩ diện. Tháng lương đầu tiên hơn 5 triệu đồng, dù không nhiều nhưng cũng khiến vợ Hải nở mày nở mặt với ba mẹ khi chồng có thể “góp chút tiền cho ngoại” nuôi vợ con lúc thai sản.

Hải nói có thể khi khách quay trở lại, ngành du lịch phục hồi, bạn sẽ trở lại nghề cũ. Dù vậy, bạn vẫn làm việc rất trách nhiệm và cố gắng không nghỉ ngày nào để kiếm thêm “chút tiền sữa cho con”. Tôi biết bạn mình đã “trưởng thành” hơn nhiều sau khi làm cha. Với ba mẹ bạn, điều đó còn quý hơn trăm ngàn lời khuyên nhủ mà ông bà đã nói mấy chục năm nay. Thế nên, lần trở lại nhà bạn lần này, chúng tôi không còn phải nghe lời dặn “các con lựa lời khuyên bảo nó với”!

Hồng Tâm

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Em về Vỹ Dạ

Phúc là sinh viên năm 3 học chuyên ngành hóa dược ở Đà Nẵng. Cô chân chất và tếu táo. Chính cái nét này của Phúc lại có sức hút lạ kỳ. Trong dãy trọ của nhà Phúc, một dạo, có một thanh niên người Huế vào ở. Bọn con gái kháo nhau chàng trai trọ ở phòng cuối có nước da đen phong trần, vững chãi làm sao. Mùa đông trên Hòa Khánh lạnh dữ lắm, có bờ vai ảnh tựa vào là ấm ru luôn. Phúc chả quan tâm.

Em về Vỹ Dạ
Trao 180 phần quà tri ân người có công

Ngày 25/7, Quỹ Khởi sự từ tâm tổ chức lễ dâng hương, dâng hoa tại Nghĩa trang Liệt sĩ Phú Gia (xã Phú Vang) và tổ chức tặng quà tri ân đến các thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ, người có công với cách mạng nhân dịp 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Trao 180 phần quà tri ân người có công
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương

TIN MỚI

Return to top