ClockThứ Bảy, 13/04/2024 07:03

Không thể “nhỏ hơn”

HNN - Ngót nghét cả mấy năm nay nội tôi già ốm. Nội một mình ở quê nên cả nhà tôi thay nhau tối về chăm mệ. Nội vẫn đi lại được nhưng tuổi đã 85 nên biết đâu được “trái gió trở trời”, không thể lường hết mọi chuyện xảy ra ba tôi phải làm ngay lịch phân công để đêm nào cũng có người bên cạnh mệ. Lo ăn sáng cho nội, tôi mới phát hiện ở làng Dã Lê quê tôi nằm cạnh Quốc lộ 1A có một quán cháo gạo lứt cá kho tuyệt ngon. Không chỉ nội mà cha con tôi ăn quen nên ai cũng nghiện.

 

Nhớ mấy hôm đầu, tôi ngủ dậy hơi trễ. Vừa mới định bụng ghé quán đã nghe tiếng cô chủ rang rảng: “Hôm ni hết cháo rồi con ơi, bữa khác hí!”. Cô chủ cũng xởi lởi, bảo với tôi rằng, mỗi ngày chỉ nấu tầm 5 lon gạo thôi. Sợ nấu nhiều bán không hết. Tôi giật mình, lúc đó mới chưa tới 8 giờ sáng. Tiếc thiệt, cả ba mẹ ở phố cũng chờ tô cháo gạo lứt cá kho tôi mang lên để ăn sáng. Cháo ngon, cá kho cũng ngon thấm thía. Giá lại rẻ, chỉ 10 nghìn đồng là có được bữa ăn sáng đằm bụng. Đành tự nhủ, muốn mua được phải lo ngủ dậy sớm!

Cách quán cháo chỉ vài chục mét cũng có một chị bán đồ ăn sáng. Tôi vẫn hay ghé mua. Thú thật, lần đầu tiên nhìn cái mẹt bán đồ ăn sáng của chị, tôi giật mình. Nó có đến  5 - 6 loại đồ ăn, với nào sắn khoai, xôi bắp, xôi đậu đen, bún trộn và cả cháo gạo lứt cá kho kia nữa. Mỗi thừ vài gói nhỏ. Lân la hỏi chuyện mới hay, thì ra sáng sớm chị bán hàng đã gom mua lại mấy thứ thức ăn kia ở nhiều quán xung quanh, kể cả cả quán cháo gạo lứt cá kho kia, mỗi loại một tý, đem về bán lại theo kiểu “bòn” thêm kiếm tý lãi. Ví như tô cháo gạo lứt bên kia 10 nghìn đồng, chị “xin thêm” vài nghìn.

Tôi cứ băn khoăn hoài, tại sao cô bán cháo gạo lứt cá kho lại không “tăng năng suất”, mạnh dạn nấu thêm 5 - 7 lon gạo nữa. Khách hàng vẫn còn và cô cũng tăng thêm nguồn thu. “Liệu cơm gắp mắm” là điều mà cha ông ta từng cảnh báo. Tâm lý an toàn, sợ bán không hết hàng là có thật và có lý ở những người kinh doanh ẩm thực. Thế nhưng, sợ đến mức kia thì đúng là khó mà “giàu” lên được. Liều quá nguy hiểm, nhưng trong kinh doanh cũng cần có sự mạnh dạn và chấp nhận thử thách là điều mà tôi đã nghe được ở đâu đó.

Chị bán đồ ăn sáng theo kiểu gom hàng kia mới thật đáng thương. Buôn bán mà nghèo, bế tắc phương cách và thiếu vốn đến thế thì không còn gì để nói. Đáng bàn là số lượng những “người thúng, bán mẹt” kia đang còn khá đông. Cứ đi một vòng quanh các chợ ở Huế sẽ bắt gặp không ít các chị, các o và thậm chí các mệ với những mẹt hàng từ đồ ăn sáng đến các loại rau củ cải… co ro khép mình giữa mưa rét hay nắng gắt kiếm thu nhập từ những đồng bạc lẻ.

Suy cho cùng, cũng là chuyện mưu sinh. Tất cả đều vì cuộc sống mưu sinh. Họ đều rất cần sự cảm thông và trợ giúp. 

THỤC ĐAN
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ

TIN MỚI

Return to top