ClockThứ Năm, 02/02/2023 14:34

Khi ta thành thật sống…

HNN - Xế trưa, sau trận mưa lớn kéo dài cả giờ đồng hồ, tôi trở về nhà và muốn bật khóc khi thấy toàn bộ số áo quần mang phơi từ sáng vẫn… ở nguyên ngoài trời. Dây đồ ướt sũng nằm trơ trọi bên ngoài, cách những cánh cửa đóng kín chỉ mấy bước chân. Khu tập thể nhà nối nhà sát rạt, từ ngày chuyển đến đây ở, hễ có mưa là tôi tri hô mọi người và chạy đồ giúp. Có nhà đi vắng cách nhà mình vài chục mét, tôi không ngại đội mưa giúp họ. Vậy mà…, sao họ vô tâm đến vậy?

Xóm nhỏXóm ấm

Tôi ấm ức bật ra câu hỏi đó với chồng rồi mang chỗ đồ ướt trở lại máy giặt. Trong một thoáng tôi đã nhóm lên ý nghĩ nhỏ nhen, rằng mai mốt chẳng việc gì phải giúp ai nữa. Nhưng tính tôi xưa giờ, nếu thấy mình đủ khả năng giúp mà lại ngó lơ, tâm can sẽ áy náy vô cùng. Rồi từ cảm giác áy náy, suy nghĩ sẽ còn nảy sinh nhiều cảm giác khác như dằn vặt, xấu hổ… Thế nên tôi lạc quan nghĩ rằng, chắc hẳn có một lý do bất khả kháng nào đó, nên hôm nay hàng xóm không thể giúp tôi mà thôi...

Hôm nọ tôi vào siêu thị, lỉnh kỉnh hàng hóa lớn nhỏ hơn chục món. Nhân viên thanh toán xong, tôi lùi ra nhường chỗ cho khách hàng kế tiếp. Nhờ thói quen kiểm tra hàng và hóa đơn kỹ lưỡng mỗi lần mua sắm, tôi phát hiện ra trong hóa đơn tính thiếu một món hàng. Số tiền cũng chẳng to tát gì, kể ra mà tôi cứ thản nhiên đi thẳng về nhà cũng chẳng sao. Con người, ai thấy được của mà không ham? Nhưng tôi nghĩ đến hệ quả của hành động ấy. Khi sự thất thoát này được phát hiện, rất có thể toàn bộ nhân viên siêu thị sẽ phải nghe trách mắng. Nếu truy ra người phạm lỗi trực tiếp, thì họ sẽ bị trừ thu nhập gấp nhiều lần số tiền tính thiếu kia, thậm chí bị điều chuyển làm việc khác chẳng hạn… Nghe cô nhân viên rối rít nói lời cảm ơn, ánh mắt chứa chan niềm cảm kích - thời khắc ấy, tôi thấy mình thật đáng yêu.

Tôi có cô bạn lấy chồng cách nhà cả nghìn cây số. Sống ở khu chung cư, hàng xóm đi vắng cả ngày, tối về ai biết nhà nấy nên cô chẳng quen thân ai. Thấy vợ lủi thủi, nhớ quê nhớ bạn bè, chồng cũng hay đưa cô đi chơi, cà phê, ăn uống cùng các gia đình bạn anh. Anh còn kết nối để cô kết thân cùng hội các bà vợ của đồng nghiệp. Nhưng sau vài cuộc gặp gỡ giao lưu, bạn không hứng thú tham gia nữa.

Hỏi chuyện, bạn bộc bạch rằng, bản thân cũng rất muốn có thêm mối quan hệ, thêm môi trường giao tiếp mới. Nhưng cô nhận ra có quá nhiều sự khác biệt về văn hóa, thẩm mỹ cũng như lối sống giữa mình với họ. Bạn hiểu việc nỗ lực thích nghi là cần thiết, nhưng không muốn ép mình bước vào những mối quan hệ nhạt nhẽo, bàng bạc mô hình mà bản thân không cảm thấy thoải mái và vui vẻ. Nếu cứ cố gắng kết giao, cười nói với nhau rộn rã đấy mà tâm can chẳng có chút ấn tượng hay cảm giác kết nối gần gũi, thương mến nào, thì những cuộc gặp gỡ ấy chẳng khác nào là những màn tra tấn tinh thần lẫn thể xác. Bạn muốn sống thành thật với cảm xúc của chính mình. Tin rằng mỗi một người đều có một loại cảm quan đặc biệt, nó sẽ tự động nhận biết, chọn lọc và đào thải sao cho mọi thứ vừa vặn, phù hợp với mình nhất. Vì thế, không nhất thiết vì muốn hòa nhập mà dối lừa cảm xúc của cá nhân.

Tôi tin rằng, bản tính trung thực chính là chiếc gương phản chiếu lối sống tử tế, cho ta nhận về sự tin yêu của người khác. Đó cũng là cách giúp chúng ta trở thành một phiên bản tốt nhất của chính mình. Quan trọng hơn cả, nó mang lại sự an bằng, vui vẻ trong từng khoảnh khắc sống.

Mai Đình

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top