ClockThứ Năm, 01/07/2010 10:49

Chưa quen “lên đời”

HNN - Tháng sáu, trời Huế nóng kinh hồn. Lại thêm mất điện.

Về một huyện công tác, trưa tìm một quán ăn. Trong thâm tâm là ăn gì cũng được, miễn là tìm được chỗ thoáng mát ngồi. Đi quanh đi quất mấy vòng quanh huyện chẳng tìm thấy một nhà hàng vườn nào cả, đành chui vô một nhà hàng khá rộng rãi trên đường quốc lộ. Mặt tiền rất rộng, ước độ bảy tám trăm mét vuông. Thế nhưng không hiểu sao người ta lợp kín toàn tôn là tôn.

Tình cờ lại gặp khá nhiều người quen. Một bàn thì dự một hội thi chi đó về. Một bàn chiêu đãi một đoàn cấp trên về kiểm tra. Bàn của chúng tôi cũng có một cán bộ của một ngành ở huyện. Sau một hồi cụng ly xã giao loanh quanh luất quất, tôi thấy nhiều người có một sự ngờ ngợ đâm vui. Ví dụ thế này: khi có một cán bộ một phường qua cụng ly, anh cán bộ ngồi bàn tôi giới thiệu: đây là anh …Nguyên ( chúng tôi đã đổi tên những người trong bài viết) , Phó chủ tịch thị trấn… à nhầm, phó chủ tịch phường. Xin giới thiệu đây là anh …Vui, làm ở phòng tổ chức huyện…à thị uỷ.
 
Chả trách điều này. Sống với huyện mấy chục năm bây giờ mới lên thị xã chưa bao lâu, để xoá đi một dấu ấn quá đậm trong tiềm thức cũng cần có thời gian. Mọi cái ban đầu đều bỡ ngỡ. Chưa quen rồi sẽ quen thôi.
 
Trở lại vấn đề quán ăn nói trên. Tôi nghĩ khi đô thị phát triển thì một số vấn đề về nếp sống đô thị sẽ thay đổi. Đó còn là cơ hội trong phát triển kinh tế. Dịch vụ là một ví dụ. Cụ thể hơn là dịch vụ ăn uống. Một cán bộ huyện đi với chúng tôi cũng công nhận: Ở đây chưa có quán ăn nào ra quán ăn. Chưa có quán nhậu nào ra quán nhậu. Quán nào cũng vừa ăn vừa nhậu. Lổn nhổn lắm.
 
Xã hội phát triển. Nhu cầu dịch vụ ngày càng được nâng cao. Bây giờ vào quán ăn chưa hẳn là chỉ để ăn ngon, ăn no. Người ta còn cần một không gian để ngồi. Dường như ở cái thị xã này còn thiếu điều đó. Có nhiều quán ăn rất rộng, như cái quán chúng tôi vừa nói, sẽ hấp dẫn hơn nếu đừng bịt kín nhà là nhà tranh tre nứa lá, bằng tôn mà để dành cho một mảnh vườn, một mảng xanh, một hồ nước. Điều này chưa hẳn có tiền đã làm được.
 Lê Phương
                                                          
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Về nhà ăn cơm

Giữa nhịp sống hiện đại, một bữa cơm đủ mặt các thành viên đang trở thành điều không dễ có ở nhiều gia đình. Sự phát triển của các ứng dụng giao đồ ăn, thực phẩm chế biến sẵn cùng nhịp sống bận rộn khiến việc nấu nướng và quây quần bên mâm cơm dần không còn là thói quen hằng ngày.

Về nhà ăn cơm
Đừng “lạc” vào những cú lướt vô tận

Chỉ từ vài phút giải trí, nhiều bạn trẻ đang dần bị cuốn vào vòng xoáy mạng xã hội mà không hay biết. Những cú lướt tưởng chừng vô hại lại âm thầm “bào mòn” quỹ thời gian, làm xáo trộn nhịp sống và giảm hiệu quả học tập, làm việc.

Đừng “lạc” vào những cú lướt vô tận
Hồi sinh nghề lừ bủa mực ở Ngũ Điền

Từng là nghề mang lại nguồn thu nhập khá cho nhiều gia đình ven biển Ngũ Điền, nhưng nghề lừ bủa mực có thời gian dài rơi vào cảnh đìu hiu khi nguồn lợi thủy sản suy giảm. Những năm gần đây, sự trở lại của một số ngư dân trẻ đang góp phần giữ lại nghề biển truyền thống từng đứng trước nguy cơ mai một.

Hồi sinh nghề lừ bủa mực ở Ngũ Điền
Nhớ “mùa vọ bay”

Mấy hôm trước, có dịp trở lại đầm phá trong tiết trời hanh nắng không một gợn mây, tôi chợt nhớ đến những ngày tháng Bảy cách đây chừng hai chục năm. Khi ấy, người dân đầm Chuồn quen gọi khoảng thời gian này là “mùa vọ bay”.

Nhớ “mùa vọ bay”

TIN MỚI

Return to top