ClockThứ Bảy, 06/03/2021 12:51

Cái bao lì xì đặc biệt

HNN - Tết đã qua nhưng thi thoảng, tôi lại giở để ngắm một cái bao lì xì rất đặc biệt.

Bạn trẻ xuống đường “trao yêu thương”Bao lì xì "style"Phong bao lì xì handmade

Một cái bao lì xì được làm từ tấm lịch cũ với đường dán vụng về và những hình ảnh vui tươi. Một cành mai, một mâm cơm gia đình ấm áp. Và dòng chữ “Về nhà dùng bữa cơm gia đình ấm áp”.

Đó là một trong số những chiếc bao lì xì do các em ở một trung tâm trẻ mồ côi, khuyết tật thiết kế và được những người hảo tâm đặt mua, để giúp các em có một khoản tiền nho nhỏ trong ngày tết. Và hơn thế, để các em được vui. 

Ngày tết, được một người bạn trao chiếc bao lì xì, tôi thấy lòng mình xốn xang, khi nghĩ đến hoàn cảnh những đứa trẻ đã làm nên những chiếc bao lì xì ấy.

Mỗi em một hoàn cảnh. Những hoàn cảnh éo le và nhiều nước mắt hơn nụ cười. Xa cha mẹ, rời ông bà, bỏ căn nhà ấm áp của mình để đến trung tâm, các em đã mang theo hình ảnh và mơ ước về những bữa cơm gia đình đoàn tụ đã nằm lại trong ký ức để mỗi dịp tết lại trổi dậy, cồn cào.

Cách đây mấy năm, đến thăm một trại trẻ dành cho các em có hoàn cảnh đặc biệt, người bảo mẫu kể, qua năm tháng, dần dà, nỗi nhớ người thân, nhớ gia đình trong các em cũng nguôi ngoai. Nhưng cứ dịp tết, chị lại lén lau đi những giọt nước mắt. Là khi một số em có người thân (cô dì, chú bác…) đến đón về ăn tết. Nhưng cũng có em không có gia đình. Thế là những ngày tết, các em cứ đứng ở cửa, ngóng chờ một ai đó…

Có lẽ thế mà những nét vẽ trên những chiếc bao lì xì  thật nhiều yêu thương, thật nhiều lay động. Mỗi chiếc, mỗi hình vẽ là một tâm tình, một sẻ chia, một gửi gắm của những đứa trẻ về những ước ao, khát vọng đoàn viên, hạnh phúc.

Tôi lại nhớ đến một diễn đàn trên báo mạng ngày tết về phong tục lì xì. Đâu đó, nó đã thành một cái tệ, như cách trả-vay; như cách phô trương, thể hiện… Đến  nỗi, một đạo diễn phim tên tuổi phải thốt lên: “Lì xì là cái nợ. Vì tiền lì xì mà tết nhiều người không gặp bạn bè”.

Nhưng nhận chiếc bao lì xì từ chị với 10.000 đồng tượng trưng cùng lời chúc phúc đầu năm, tôi đã cảm được ý nghĩa khác của việc lì xì. Về câu chuyện của những người như chị, đã luôn đồng hành cùng bọn trẻ, như hỗ trợ các em làm những chiếc bao lì xì, hay tận dụng những chiếc chai nhựa để trồng hoa, cây xanh. Về câu chuyện một cô bé bị tật cả hai chân và không nhìn thấy mặt trời. Nhưng nụ cười thì tỏa sáng như thể mỗi bước chân em đi, đất đã nở hoa.

Một nụ cười từ trái tim yêu thương đã được xoa dịu từ những bàn tay sẻ chia như chị…

KIM OANH

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Để mỗi gia đình là một mái ấm

Từ những buổi sinh hoạt, tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm, các bà mẹ học cách lắng nghe, thấu hiểu và định hướng cho con trước những tác động phức tạp của môi trường sống, nhất là trên không gian mạng.

Để mỗi gia đình là một mái ấm
Người về trong bóng hoàng lan

Khi những tia nắng sớm vừa chạm ngõ, bà Hoài đang ngồi bên hiên nhà nhặt những chiếc lá vàng thì nghe tiếng xe máy dừng trước cổng. Người đàn ông mặc quân phục đứng ngoài hàng rào, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. Ông hỏi:

Người về trong bóng hoàng lan
Hoa quỳnh nở muộn

Sau hơn mười năm xa quê, Huy trở về đúng vào một buổi chiều cuối hạ. Chiếc xe khách dừng trước đầu làng, con đường đất đỏ ngày nào giờ đã đổ bê tông, nhưng hàng tre ven mương vẫn lao xao trong gió như chưa từng đổi khác.

Hoa quỳnh nở muộn
Tập huấn chính sách dân số và chăm sóc sức khỏe sinh sản

Sáng 20/8, Hội Kế hoạch hóa gia đình thành phố tổ chức hội nghị tập huấn triển khai các văn bản, chính sách về dân số và phát triển trong tình hình mới; chăm sóc sức khỏe sinh sản, kế hoạch hóa gia đình năm 2026 với sự tham gia của các thành viên ban chủ nhiệm các câu lạc bộ, chủ tịch công đoàn cơ sở tại các nhà máy, xã, phường và trường học trên địa bàn thành phố.

Tập huấn chính sách dân số và chăm sóc sức khỏe sinh sản
Em về Vỹ Dạ

Phúc là sinh viên năm 3 học chuyên ngành hóa dược ở Đà Nẵng. Cô chân chất và tếu táo. Chính cái nét này của Phúc lại có sức hút lạ kỳ. Trong dãy trọ của nhà Phúc, một dạo, có một thanh niên người Huế vào ở. Bọn con gái kháo nhau chàng trai trọ ở phòng cuối có nước da đen phong trần, vững chãi làm sao. Mùa đông trên Hòa Khánh lạnh dữ lắm, có bờ vai ảnh tựa vào là ấm ru luôn. Phúc chả quan tâm.

Em về Vỹ Dạ

TIN MỚI

Return to top