ClockThứ Bảy, 06/03/2021 12:51

Cái bao lì xì đặc biệt

HNN - Tết đã qua nhưng thi thoảng, tôi lại giở để ngắm một cái bao lì xì rất đặc biệt.

Bạn trẻ xuống đường “trao yêu thương”Bao lì xì "style"Phong bao lì xì handmade

Một cái bao lì xì được làm từ tấm lịch cũ với đường dán vụng về và những hình ảnh vui tươi. Một cành mai, một mâm cơm gia đình ấm áp. Và dòng chữ “Về nhà dùng bữa cơm gia đình ấm áp”.

Đó là một trong số những chiếc bao lì xì do các em ở một trung tâm trẻ mồ côi, khuyết tật thiết kế và được những người hảo tâm đặt mua, để giúp các em có một khoản tiền nho nhỏ trong ngày tết. Và hơn thế, để các em được vui. 

Ngày tết, được một người bạn trao chiếc bao lì xì, tôi thấy lòng mình xốn xang, khi nghĩ đến hoàn cảnh những đứa trẻ đã làm nên những chiếc bao lì xì ấy.

Mỗi em một hoàn cảnh. Những hoàn cảnh éo le và nhiều nước mắt hơn nụ cười. Xa cha mẹ, rời ông bà, bỏ căn nhà ấm áp của mình để đến trung tâm, các em đã mang theo hình ảnh và mơ ước về những bữa cơm gia đình đoàn tụ đã nằm lại trong ký ức để mỗi dịp tết lại trổi dậy, cồn cào.

Cách đây mấy năm, đến thăm một trại trẻ dành cho các em có hoàn cảnh đặc biệt, người bảo mẫu kể, qua năm tháng, dần dà, nỗi nhớ người thân, nhớ gia đình trong các em cũng nguôi ngoai. Nhưng cứ dịp tết, chị lại lén lau đi những giọt nước mắt. Là khi một số em có người thân (cô dì, chú bác…) đến đón về ăn tết. Nhưng cũng có em không có gia đình. Thế là những ngày tết, các em cứ đứng ở cửa, ngóng chờ một ai đó…

Có lẽ thế mà những nét vẽ trên những chiếc bao lì xì  thật nhiều yêu thương, thật nhiều lay động. Mỗi chiếc, mỗi hình vẽ là một tâm tình, một sẻ chia, một gửi gắm của những đứa trẻ về những ước ao, khát vọng đoàn viên, hạnh phúc.

Tôi lại nhớ đến một diễn đàn trên báo mạng ngày tết về phong tục lì xì. Đâu đó, nó đã thành một cái tệ, như cách trả-vay; như cách phô trương, thể hiện… Đến  nỗi, một đạo diễn phim tên tuổi phải thốt lên: “Lì xì là cái nợ. Vì tiền lì xì mà tết nhiều người không gặp bạn bè”.

Nhưng nhận chiếc bao lì xì từ chị với 10.000 đồng tượng trưng cùng lời chúc phúc đầu năm, tôi đã cảm được ý nghĩa khác của việc lì xì. Về câu chuyện của những người như chị, đã luôn đồng hành cùng bọn trẻ, như hỗ trợ các em làm những chiếc bao lì xì, hay tận dụng những chiếc chai nhựa để trồng hoa, cây xanh. Về câu chuyện một cô bé bị tật cả hai chân và không nhìn thấy mặt trời. Nhưng nụ cười thì tỏa sáng như thể mỗi bước chân em đi, đất đã nở hoa.

Một nụ cười từ trái tim yêu thương đã được xoa dịu từ những bàn tay sẻ chia như chị…

KIM OANH

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt
Chiếc bình vỏ đạn

Về đến nhà trăng còn vương đầy sân, tôi rửa ráy sơ rồi vào ngủ tiếp. Cảm giác nằm trên chiếc giường cũ thật yên bình. Tôi thức giấc nhẹ nhàng khi tiếng chim rộn ngoài vườn. Ánh nắng qua khung cửa chiếu vào góc nhà. Ngó ra, tôi thấy mẹ đang rửa chè bên giếng.

Chiếc bình vỏ đạn

TIN MỚI

Return to top