ClockThứ Năm, 02/07/2020 20:26

Xin hãy giúp cha con anh Chuân

HNN.VN - Trong căn lều bốn bề phên dậu, mái tôn… chừng 20m2 nằm trên cát trắng, ẩn sau thôn Quán Hòa (xã Quảng Thành, huyện Quảng Điền) cái nóng như nhân lên gấp bội. Ở đây có một người mẹ bị bệnh nặng và 3 đứa trẻ rất đáng thương.

 Hoàn cảnh đáng thương của gia đình anh Chuân

Đó là tình cảnh của gia đình anh Lê Văn Chuân (39 tuổi), chị Nguyễn Thị Thủy (36 tuổi). Hơn chục năm nay, như mọi gia đình vùng sông nước Tam Giang, cuộc sống của anh chị cứ bình yên trôi theo con nước. Anh chị có 3 người con, cháu đầu Lê Thị Liễu đang học lớp 10, cháu thứ nhì Lê Thị Thương đang học lớp 6 và cháu út Lê Thị Kim Kiều 5 tuổi, đang học mầm non.

Hàng ngày hai vợ chồng ra phá buông lưới. Thu nhập của họ chập chờn theo con nước, nhưng rồi sức khoẻ của chị Thuỷ có vấn đề, hay mỏi mệt… Cuộc sống gia đình khó khăn khiến chị chần chừ không đi khám, cho đến 4 năm trước, do không chịu nổi cơn đau, chị đi khám và bác sĩ báo chị bị K dạng hạch. Từ đó chị sống ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà, các con tuy còn nhỏ nhưng đứa lớn chăm đứa nhỏ, còn anh theo vợ sống ở bệnh viện nhiều hơn đi làm.

Gia đình nội ngoại đều nghèo nên không giúp được gì nhiều. Để chữa bệnh cho vợ, anh Chuân phải vay mượn nhiều nơi, món nợ giờ đã hơn 90 triệu đồng mà bệnh tình chị Thuỷ không thuyên giảm. Cái khó bó cái khôn, lo nghĩ buồn phiền khiến anh Chuân hay ngơ ngẩn, nhưng cũng không dám nghĩ đến việc chữa trị.

Gần đây, bệnh chị đến giai đoạn quá nặng, tiền thuốc thang quá nhiều mà không còn hy vọng, anh đưa chị về để sống những ngày cuối tại nhà.

Cả nhà tập trung chăm mẹ, vợ trong túp lều chật chội, nóng như nung giữa trời tháng 6. Nhìn những đứa trẻ ngồi quanh chỗ mẹ nằm, chúng tôi không cầm được nước mắt. Bé út còn nhỏ, chỉ tròn mắt khi thấy hai chị sụt sùi khóc sau lưng mẹ...

Những người hàng xóm thấy khách đến nhà cũng chạy qua. Ai cũng thương chị, cám cảnh anh và các con. Không biết khi chị ra đi, ba đứa trẻ phải làm sao khi lớn lên không có vòng tay của mẹ, liệu có được tiếp tục học hành tới nơi tới chốn?

Qua bài viết này, chúng tôi mong các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân giúp đỡ. Mọi sự giúp đỡ xin gửi về anh Lê Văn Chuân, thôn Quán Hoà xã Quảng Thành, huyện Quảng Điền hoặc anh Cường (em ruột chị Thủy), điện thoại 0974.868.307 hoặc Báo Thừa Thiên Huế, 61 Trần Thúc Nhẫn, TP. Huế; điện thoại: 0914078282; số tài khoản Báo Thừa Thiên Huế: 4011201000840 - Ngân hàng NN&PTNT Chi nhánh Trường An, tỉnh Thừa Thiên Huế (ghi hỗ trợ anh Chuân ở Quảng Thành). Chúng tôi sẽ trao tận tay cho gia đình.

Võ Văn Dần - HG

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top