ClockThứ Tư, 05/08/2020 14:53

Các em còn quá nhỏ để phụ ba gánh vác gia đình

HNN - Theo chân thầy Cao Huy Biên, chúng tôi tìm đến nhà em Lê Thị Tường Vy, học sinh lớp 6/2, Trường trung học cơ sở (THCS) Điền Hải có hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn.

Chân tay co quắp sau tai biến, vẫn cố làm để nuôi con

Lê Thị Tường Vy (bên phải) và em gái kế Lê Thị Kiều Oanh

Cả nhà Vy trước đây chủ yếu sống dựa vào tiền công làm thợ nề của ba là anh Lê Đình Thông, năm nay 44 tuổi. Sau khi mang trong mình căn bệnh xương khớp, mỗi tháng cố lắm anh Thông chỉ làm được hơn 20 ngày công. Để lo cho 5 miệng ăn và việc học hành của các con đã là quá sức với người đàn ông này, nhưng may còn có vợ đỡ đần, dù chẳng kiếm được bao nhiêu từ luống rau, con gà, con heo.

Vợ chồng anh thường an ủi nhau, dù khó khăn bao nhiêu thì cũng sẽ đến ngày các con trưởng thành, tự lo được cho bản thân. Vậy mà mong ước nhỏ nhoi đó đã dập tắt khi cách đây 3 năm, người vợ mắc phải bệnh nan y. Anh cố vay mượn chạy chữa cho vợ, nợ nần chồng chất mà vẫn không cứu được vợ.

Là con đầu trong một gia đình có ba người con, nhưng Vy vốn chậm chạp hơn bạn bè cùng trang lứa. Em gái thứ hai là Lê Thị Kiều Oanh nhỏ hơn Vy 1 tuổi, em gái út vừa học xong lớp ba. Hai bên nội ngoại đều nghèo, một mình anh Thông khó nuôi nổi con chứ nói chi đến việc trả nợ. Lo lắng khiến sức khỏe anh ngày càng giảm sút. Không đủ sức cáng đáng mọi việc, nhiều lần anh có ý định cho Vy nghỉ học đi làm giúp việc hay bán hàng rong, phụ kiếm được đồng nào hay đồng đó, nhưng Ban Giám hiệu nhà trường vẫn cố động viên, níu giữ để em không phải lao động trước tuổi.

Nhìn đôi mắt vô hồn của bé Vy, tôi biết em chưa hiểu hết những khó khăn của mình và gia đình. Nhưng thầy cô giáo của em thì đang rất lo lắng, nếu không tìm được cách để giúp em tiếp tục đến trường thì sẽ gặp nhiều hệ lụy xảy ra nếu em tham gia lao động trước tuổi.

Thầy Biên cho hay, nhà trường đã huy động mọi nguồn lực có thể, kể cả việc kêu gọi sự đóng góp của giáo viên và đang tiếp tục tìm mạnh thường quân giúp đỡ em nhưng vẫn chưa có hy vọng. Vì thế, chúng tôi rất mong nhận được sự hỗ trợ của các tổ chức và cá nhân để Vy và các em duy trì việc học.

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: anh Lê Đình Thông, thôn 2, xã Điền Hải, huyện Phong Điền, số điện thoại: 0373475108. Hoặc: Báo Thừa Thiên Huế, 61 Trần Thúc Nhẫn, TP. Huế; điện thoại: 0378060314; số tài khoản Báo Thừa Thiên Huế: 4011201000840 - Ngân hàng NN&PTNT Chi nhánh Trường An, tỉnh Thừa Thiên Huế (ghi hỗ trợ gia đình em Vy, huyện Phong Điền).

Bài, ảnh: HƯƠNG LAN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top