ClockThứ Năm, 26/09/2013 06:53

Trang thơ Nguyễn Miên Thảo

HNN - Vốn người dân miệt biển Phú Vang nhưng với Nguyễn Miên Thảo, hình như chưa một lần chạm được vào trùng khơi, không ăn sóng, nói gió mà đầm đìa như những dòng thơ tình anh đã viết. Từ năm 1960, anh đã là một cây bút thơ cứng cáp trong phong trào đấu tranh đô thị từ Huế đến Sài Gòn. Nhiều năm rồi vì công việc, cuộc sống, anh hầu như đã quên lãng thơ, bạn bè cứ ngỡ Miên Thảo “rửa tay gác bút”, nhưng rồi cái nghiệp thơ lại không chịu từ bỏ anh. Sự tái xuất trên thi đàn của anh là tập Thơ tình Nguyễn Miên Thảo. Thừa Thiên Cuối Tuần trân trọng giới thiệu đến bạn đọc những bài thơ tình mượt mà của một người đã đi qua biết bao sóng gió cuộc đời.

Đóa lặng thầm

 
Người ta hái nụ tầm xuân
Anh xin hái đoá lặng thầm em thôi
Mặc ai muốn hái sao trời
Anh về cất giữ nụ cười tháng Giêng
Dù ai nói đảo nói điên
Anh ngồi tĩnh lặng hành thiền nhớ em
 
 
 
Không về với sông Hương không phải đấng mày râu
                                                                                                       Tặng Lê Ngọc Thuận
 
Bạn bảo “bất đáo Hương Giang phi hảo hán”
Gươm cùn, kiếm gãy hảo hán chi
Đầu thu ta sẽ về thăm Huế
Để được nhìn đôi mắt vương phi
 
Ta vốn kẻ hoang đàng chi địa
Yêu thì vô kể nhớ vô phương
Cuối đời còn một phương để nhớ
Mà lòng xao xác mãi không yên
 
Có lẽ ngày mai đi ở ẩn
Không bạn bè, không cả người thân
Nhớ em đó là điều chắc chắn
Thơ ta xin lót chỗ em nằm
 
 
Từ Sài Gòn nghe gió sông Hương
 
 
Từ Sài Gòn anh nghe gió sông Hương
Thổi tạt vào Thành Nội
Trưa nay em ngồi giặt áo
Nhớ về một cuộc tình buồn
Lòng trống rỗng chứa đầy hư vô
Mười ngón tay em hát
 
Ngọn lửa anh thổi vào tim em
Chắc chắn có một ngày nồi cơm sẽ chín
 
Anh muốn làm ngọn gió sông Hương
Giữa mùa hè oi bức
Thổi tạt giùm em nỗi muộn phiền
Thổi tóc em bay giữa thành quách cũ
 
Nhưng ngọn lá tình cờ như
môi hôn
Rơi vào nỗi nhớ
Mùa xuân
 
Có những lúc lòng em trống trải
Nỗi buồn vây kín thanh xuân
Em gõ bước giữa đêm khuya
một mình xa vắng
Thu bay
 
Từ Sài Gòn anh nghe gió sông Hương
Thổi tạt vào Thành Nội…
Tường Thi (giới thiệu)
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Món quà tháng Tư

Đứa trẻ im lặng ra chiều suy nghĩ sau đó gật đầu. Hân là một đứa bé lớn lên trong cô nhi viện. Anh chị chỉ có mỗi một người con gái nhưng lại ra đi vì một cơn bạo bệnh cách đây ba năm.

Món quà tháng Tư
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Văn hóa trà Việt qua “Chuyện trà”

Trà từ đâu mà có? Có từ khi nào? Vì sao lại gọi là “trà” mà không phải những tên gọi khác? Người Việt thưởng trà ra sao?… Đó là những câu hỏi được đặt ra trong cuốn sách “Chuyện trà - Lịch sử một thức uống lâu đời của người Việt” (gọi tắt là Chuyện trà) của tác giả Trần Quang Đức. Sách do Nhà Xuất bản Thế Giới và Nhã Nam phát hành, xuất bản lần đầu năm 2022 và tái bản năm 2025.

Văn hóa trà Việt qua “Chuyện trà”
Người bán ký ức

Hơn một năm nay, tiệm cơm ông Tư không chỉ là chỗ tôi ghé qua ăn những món quê không có thực đơn cố định, mỗi tuần chừng hai, ba lần. Nó còn là điểm dừng chân của tôi mỗi lúc tôi thấy mệt nhoài khi bị cuốn vào vòng xoáy công việc.

Người bán ký ức

TIN MỚI

Return to top