ClockThứ Tư, 16/02/2011 19:03

Thơ Nguyên tiêu

HNN - Mùa xuân, mùa của lộc non, chồi biếc và thi ca. Có lẽ, vì thế, mà rằm tháng giêng được chọn làm Ngày thơ Việt Nam. Trong không khí tươi vui, ấm áp của đất trời, các nhà thơ cũng để lòng mình bồi hồi, vương vấn. Những vần thơ viết riêng cho ngày này thường trong trẻo và tràn ngập những tình cảm tinh khôi.

Thừa Thiên Huế cuối tuần trân trọng gửi đến bạn đọc chùm thơ Nguyên tiêu nhân Ngày thơ Việt Nam.

Tâm Vũ (giới thiệu)
Nguyên Tiêu người về...
Người về vời vợi Nguyên Tiêu
Trăng thương xứ Huế
Người yêu…
Hương dòng
Thả thơ
Sương khói bềnh bồng
Thả tình đây đó tấc lòng… xôn xao
Đợi chi ngõ đã mai đào!
Chờ chi én liệng
Bướm vào mùa bay
Trăng tròn hứng bóng trên tay
Người thương một thuở…
Mai này
Hỏi ai?
 
Đặng Văn Sử
 
Dưới trăng
Trăng Nguyên Tiêu quê tôi
không đâu đẹp bằng
Lơ lửng trên sông Hương núi Ngự
Đò xuôi mái chở trăng về thôn Vỹ
Nhớ Hàn xưa, thơ nhạc giao hòa.
 
Giữa kinh thành thanh khí bao la
Bay muôn nẻo len trong từng hơi thở
Mùa hội ngộ niềm vui rạng rỡ
Ngỡ gặp người muôn thuở dưới trăng.
 
Mênh mang giai điệu mùa xuân
Tiếng nói tiếng cười trên môi đằm thắm
Gió hát trao tình mùa xuân ước vọng
Hương thanh bình tỏa khắp non sông.
 
Một góc trời xứ Huế yêu thương
Tháng giêng tinh khôi lại về trên tóc
“Ngày thơ Việt Nam” ru ai vào mộng
Cảnh với người nguồn cảm hứng không phai…
Ngàn Thương
 
Đêm Huế
Đêm
Chảy dọc dòng Hương
lung linh màu huyền sử
Huế - bài thơ phá cách mang đầy âm điệu Trịnh Công Sơn
Gió
Huyền Trân chở câu hò Kim Long  về đậu trên mái phố
Đêm
Huế tự ru mình bằng vũ khúc sông Hương
Nguyễn Quỳnh Thi
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nút chặn

Buổi tối trong căn nhà của Chung thường bắt đầu bằng những âm thanh quen thuộc. Tiếng bát đũa chạm vào nhau khô khốc.

Nút chặn
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Món quà tháng Tư

Đứa trẻ im lặng ra chiều suy nghĩ sau đó gật đầu. Hân là một đứa bé lớn lên trong cô nhi viện. Anh chị chỉ có mỗi một người con gái nhưng lại ra đi vì một cơn bạo bệnh cách đây ba năm.

Món quà tháng Tư
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Văn hóa trà Việt qua “Chuyện trà”

Trà từ đâu mà có? Có từ khi nào? Vì sao lại gọi là “trà” mà không phải những tên gọi khác? Người Việt thưởng trà ra sao?… Đó là những câu hỏi được đặt ra trong cuốn sách “Chuyện trà - Lịch sử một thức uống lâu đời của người Việt” (gọi tắt là Chuyện trà) của tác giả Trần Quang Đức. Sách do Nhà Xuất bản Thế Giới và Nhã Nam phát hành, xuất bản lần đầu năm 2022 và tái bản năm 2025.

Văn hóa trà Việt qua “Chuyện trà”

TIN MỚI

Return to top