ClockThứ Năm, 14/08/2014 13:52

Ký ức tình yêu

HNN.VN - (TTH) -

 

Suýt thì tôi thành kẻ vong ân bội nghĩa
Với gió nội, hương đồng với cả trăng sao
Nếu chẳng có sự đồng tình đồng lõa
Thì chắc gì tôi và em đã có nụ hôn đầu!
 
Bấy giờ hình như cũng một buổi đầu thu
Tôi mười mấy em cũng chừng mười mấy
Quên ngoại cảnh và quên lời răn dạy
Lén lút yêu nhau như ăn trộm sợ đủ điều!
 
Cho đến tận bây giờ đã có ai biết đâu
Ngoài em và tôi và những chứng nhân đồng lõa
Suýt thì tôi thành kẻ vong ân bội nghĩa
Với những chứng nhân đồng lõa cuộc yêu đầu!
 
Xin bạn hãy hình dung nếu tận đáy lòng sâu
Bạn chẳng giấu một nụ hôn thầm lén
Khi tóc trắng như tôi bạn chẳng có bí mật gì để lôi ra ánh sáng
Thì bạn ơi! Tôi thương bạn biết nhường nào!
 
Tôi tôn thờ bí mật của yêu nhau
Trong bạn, trong tôi, hôm qua, hôm nay và mãi mãi
Có thể bạn không tin nhưng tôi vẫn thường nghĩ vậy
Yêu là một cái gì riêng lắm, của riêng ta!
Lê Huy Mậu
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đám cưới muộn

Hạ đưa tay khẽ chỉnh lại đóa hoa cài trên tóc mẹ rồi lùi lại mấy bước, nghiêng đầu ngắm nghía.

Đám cưới muộn
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Mênh mang khói đồng

Nhận công tác ở đây cũng là lần đầu tiên Khoa được mẹ đưa về quê. Bình yên quá má ha! Mà sao buồn quá!. Lần bà ngoại khuất, anh bận thi tốt nghiệp phổ thông. Mà cũng chẳng còn ai thân thích nên mẹ cũng chỉ làm gọn nhẹ và đơn sơ.

Mênh mang khói đồng
“Đúng việc” như một la bàn định hướng

“Đúng việc” là cách gọi tắt của cuốn sách “Đúng việc - Một góc nhìn về câu chuyện khai minh” của nhà giáo Giản Tư Trung, Nhà Xuất bản Tri thức ấn hành lần đầu năm 2015. Qua hơn 10 năm, cuốn sách đã được tái bản tới 14 lần, với hàng trăm ngàn bản in.

“Đúng việc” như một la bàn định hướng
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương

TIN MỚI

Return to top