ClockThứ Sáu, 21/11/2014 15:31

Khúc chiều

HNN.VN - (TTH) -

 

Con tàu ấy băng nhanh lên phía trước
Sân ga này một tôi đến hôm nay
Nơi bao nhiêu gương mặt nhà giáo xưa
Từng hằn in năm tháng
Người dẫn đường đã đi vào vô tận
Một lứa bên trời giờ ở nơi mô
Kỷ niệm như những vòng sóng 
tan trên mặt sông chiều …
Cuộc đời ta
                               những áng mây qua
 Cánh đồng Người ở lại …          
Sân ga chiều một mình tôi nhớ
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ…       
Triền Thảo Phương
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Mùa xuân về trên bản mới

Gió đầu mùa mang hương khói từ những mái nhà sàn thấp thoáng giữa thung lũng. Sáng nay, mây bay là là trên đỉnh núi, bảng lảng như làn khói mỏng. Liên ngồi bên cửa sổ lớp học nhỏ, nhìn những đứa trẻ trong bản í ới gọi nhau dưới sân đất đỏ. Chúng vừa tập viết xong chữ ghép, đứa nào cũng lấm lem phấn, cười như hoa đào mùa xuân nở.

Mùa xuân về trên bản mới
Lặng lẽ phù sa

Thật ra bà Diệm không phải người sinh ra Mịn nhưng đã là mẹ tốt của cô từ ngày xách chiếc túi mây đi theo ông Điều bước vào ngôi nhà nhỏ của hai cha con.

Lặng lẽ phù sa
Khúc ballad cho quán cafe buồn

Carson McCullers (1917 - 1967) là một trong những nữ nhà văn Mỹ nổi tiếng ở thế kỷ XX. Năm 1940, cô xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay mang tên Trái tim là thợ săn cô đơn. Cuốn sách ngay lập tức gây chấn động văn đàn Mỹ và thế giới. Carson McCullers khi ấy chỉ mới 23 tuổi, được giới phê bình đặt lên bàn cân với những tên tuổi lớn như Hemingway, Faulkner, Dostoyevsky…

Khúc ballad cho quán cafe buồn
Khuyến học - Học để tự cường và phụng sự

Trong xã hội hiện đại, khi việc học bị cuốn vào dòng xoáy của điểm số, thành tích và bằng cấp, đọc lại Khuyến học - bản dịch tiếng Việt của Trần Cẩm do SBOOK & NXB Văn học xuất bản tháng 6 năm 2024 - khiến độc giả không khỏi giật mình trước một vấn đề tưởng chừng đã cũ nhưng vẫn rất đương đại: Chúng ta học để làm gì?

Khuyến học - Học để tự cường và phụng sự
Về nhà ngày cuối năm

Khi Ngân về đến nhà thì đã là buổi chiều ngày hai mươi Tết, trước lễ đưa ông Táo được hai ngày. Nhiều năm rồi Ngân trở về không cần ai đưa đón, Ngân nói với mấy đứa em là mình về nhà mình thì đâu cần phải có người đưa đón. Cái hẹn trước ngày về đến cả tháng nhưng mấy đứa em và bầy cháu nhỏ vẫn cười nói rộn ràng khiến cho lòng người trở về cũng đầy ắp hân hoan.

Về nhà ngày cuối năm

TIN MỚI

Return to top