ClockThứ Tư, 31/10/2012 22:13

Cậy nhờ trong veo

HNN.VN - (TTH) -

Mặt phá Tam Giang, làng chân sóng

 

Con chuồn chuồn bay như ngọn sóng

 

Như thứ đồ chơi khôn tả

 

Những chú cá lòng tong, con ốc nhỏ nhoi

 

Con rạm (*) bò lên mô đá

 

A ha! chiều trên phá

Tiếng chạm nước phía làng

Chân sóng sắp xếp như tính toan

Mái chèo động, những chiếc nò vô tình thả

Mạn đò tha hồ giăng mắt lưới

Rong rêu

Làm sao biết được!
 
Chuồn chuồn còn bay tới đầu làng
 
Ngọn dừa vút cao
 
Rặng bần như ru
 
Làng hong hoang
 
Chiều lưng trần
 
Tất bật
     
 
Chuồn chuồn mặc kệ
 
Lặn lội khoảng không
 
Âm dương đầm phá
 
Nhặt góp mênh mông
 
Đôi cánh bâng khuâng, bầu trời gió
 
          
Ngư phủ cậy nhờ mái chèo
 
và những chiếc nò vô tình thả
 
Đêm ngày
 
Chuồn chuồn cậy nhờ trong veo.
 
 
(*) Con rạm giống con cua đồng, nhưng nó sinh sống ở vùng đầm phá nước lợ
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đám cưới muộn

Hạ đưa tay khẽ chỉnh lại đóa hoa cài trên tóc mẹ rồi lùi lại mấy bước, nghiêng đầu ngắm nghía.

Đám cưới muộn
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Mênh mang khói đồng

Nhận công tác ở đây cũng là lần đầu tiên Khoa được mẹ đưa về quê. Bình yên quá má ha! Mà sao buồn quá!. Lần bà ngoại khuất, anh bận thi tốt nghiệp phổ thông. Mà cũng chẳng còn ai thân thích nên mẹ cũng chỉ làm gọn nhẹ và đơn sơ.

Mênh mang khói đồng
“Đúng việc” như một la bàn định hướng

“Đúng việc” là cách gọi tắt của cuốn sách “Đúng việc - Một góc nhìn về câu chuyện khai minh” của nhà giáo Giản Tư Trung, Nhà Xuất bản Tri thức ấn hành lần đầu năm 2015. Qua hơn 10 năm, cuốn sách đã được tái bản tới 14 lần, với hàng trăm ngàn bản in.

“Đúng việc” như một la bàn định hướng
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương

TIN MỚI

Return to top