ClockThứ Năm, 25/06/2015 14:02

Khói

HNN - Cái mùi rơm, mùi rạ thơm tho và lành sạch ít khi làm ta từ chối hay né tránh. Cũng có thể vì trên những cánh đồng rộng, không khí loãng ra trong những chiều gió nên dù có vào chính vụ đốt đồng đi chăng nữa, người đi bên này những bờ ruộng, triền đê hay những con đường làng nương theo bờ bãi vẫn không cảm thấy ngột ngạt vì khói. Tôi còn đồ rằng, khi trở về trong những năm tháng đi xa hay đơn giản chỉ là lần trở lại, không ít người đã cay cay con mắt chẳng phải vì khói mà vì họ đã gặp lại hương vị cũ, dư âm cũ. Cài mùi khói tưởng chừng như đã quên lãng đâu đó, chợt nhiên bị đánh thức trong nỗi xốn xang.

Buổi chiều hôm ấy, chừng như tôi đã gặp lại ký ức tuổi thơ. Nhớ những gốc rạ không hẳn là mềm mại dưới đôi chân trần non nớt khi cố xách váy lên rồi lũn chũn chạy theo anh trai đang mải miết đuổi theo sợi dây diều. Hồi ấy, không phải tôi thích những con diều mà anh tôi hì hụi dán bằng giấy báo cũ mà sợ anh bỏ quên tôi trên cánh đồng với không ít những gương mặt trẻ con lạ lẫm khác. Nhớ là tôi đã bám chắc vào tay anh khi trở về trên con đường người ta phơi rơm, nước mắt nhòe nhoẹt dù được anh dỗ dành. Tôi nhớ lúc ấy tôi muốn về mách má lắm. Nhưng rồi có đôi chỗ đường rộng ra thành bãi, và anh em chúng tôi đã nhoài mình trên những vạt rơm đến tận tối mịt. Đến nỗi khi trở về không cần mách cũng bị má lôi ra cho cả hai một trận đòn vì tội ham chơi. Tôi nhớ đến chừng đi học, khi miền Bắc không nghe tiếng máy bay nữa, hình như vào quãng những năm 1973-1974 gì đó, má vẫn đội lên đầu tôi một chiếc mũ rơm và dắt tôi đi học mãi tận trong làng, xa đến nỗi mỗi khi tự mình trở về, tôi lại đếm những cây rơm ở hai bên đường cho bước đi gần lại…

Nói thật ra là ký ức rơm rạ của tôi quá ít ỏi. Nhưng chừng đó thôi đã làm ngùi ngẫm hoài mỗi khi gặp lại mùi rơm, mùi khói. Huống chi những người từ làng ra đi. Một vài khi tôi bắt gặp sự thảng thốt trong những trang viết về rơm rạ, bắt gặp nỗi hoài nhớ quê qua dáng hình cây rơm. Cái thảng thốt dễ lây làm váng vất. Có lần theo xe chạy qua những cánh đồng đang vào mùa đốt đồng, tôi làm những người đồng hành ở huyện cười hoài khi cứ hạ cửa kính và nhoài mình đón khói.

Nhưng quả thật sau mùa, đồng quê bây giờ nhiều khói hẳn. Nhiều đến nỗi có khi người ta cùng đốt luôn trên cả chục thửa ruộng liền kề, khói rơm không còn khoáng đạt và dễ chịu nữa mà đã đen luôn cả một phía đường trời. Khi ấy khói rơm thật sự cay. Tôi vẫn còn nhớ cái ước ao làm thế nào tận dụng rơm và có nhiều hơn những chế phẩm từ rơm, để rơm không lụi tàn trong khói, để rơm quay trở lại tận hiến mình cho đời sống trong một chu trình khép kín mà bạn tôi – một cán bộ huyện ao ước. Cái ước ao cũng hiền như nụ cười và những chia sẻ gần gụi trong bóng chiều chạng vạng, khi những đám lửa đã tắt và màu khói khuất dần vào đêm. Không biết đến bây giờ, bạn tôi có còn giữ trong mình cái ao ước mang mùi khói?

Tôi đã có những chiều bình yên trong mùi lá khi má tôi lậm cậm gom đốt. Mùi lá thơm làm nhớ những ngày quá vãng quét lá nhãn làm chất đốt trên khoảng sân cơ quan nơi ba má tôi từng làm việc. Những cây nhãn ở đó giờ không còn nữa. Thay vào những dãy nhà cấp bốn cũ kỹ bây giờ là những dãy nhà kiểu phố trong ngõ, hẹp và dài. Ba và anh tôi cũng đã đi xa mãi. Nhưng màu khói, mùi khói, dẫu cuộc sống đã thay đổi thế nào đi chăng nữa thì vẫn cứ còn đây, vẫn cứ làm thương nhớ những mong manh…

Lê Nguyễn
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Người Pa Cô vui hội bên ngôi nhà Moong

Nhà Moong truyền thống là một loại hình kiến trúc dân gian độc đáo, gắn bó mật thiết với quá trình hình thành và phát triển của cộng đồng người Pa Cô trên dãy Trường Sơn. Trong tiếng Pa Cô, Nhà Moong, hay còn gọi là Đung Moong, không đơn thuần là một ngôi nhà, mà là không gian chung, biểu tượng cho sự đoàn kết, gắn bó và tinh thần cộng đồng.

Người Pa Cô vui hội bên ngôi nhà Moong
Vận động hiến tặng tác phẩm cho Bảo tàng Mỹ thuật Huế

Từ tình yêu dành cho Huế và mỹ thuật Huế, nhiều nghệ sĩ, gia đình nghệ sĩ, nhà sưu tập đã trao tặng tác phẩm cho Bảo tàng Mỹ thuật Huế. Mỗi tác phẩm đến đây không chỉ làm phong phú thêm bộ sưu tập mà còn mang theo câu chuyện, ký ức và tình cảm của người nghệ sĩ với vùng đất này.

Vận động hiến tặng tác phẩm cho Bảo tàng Mỹ thuật Huế
Khảo sát, xây dựng đề án đưa cổ vật về nước

Sáng 4/8, đoàn công tác Cục Di sản văn hóa do ông Phạm Định Phong, Phó Cục trưởng Cục Di sản văn hóa làm trưởng đoàn đã làm việc với Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế nhằm khảo sát thực tế, phục vụ xây dựng Đề án “Đưa các tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao, di sản văn hóa của Việt Nam đáp ứng tiêu chí bảo vật quốc gia, cổ vật quý hiếm có giá trị đang ở nước ngoài về nước”.

Khảo sát, xây dựng đề án đưa cổ vật về nước
Đưa hình ảnh Việt Nam đến với bạn bè quốc tế

Chiến lược văn hóa đối ngoại đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045 vừa được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt xác định mục tiêu chủ động, tích cực hội nhập quốc tế về văn hóa để quảng bá sâu rộng các giá trị văn hóa Việt Nam ra thế giới. Trong dòng chảy ấy, nghệ thuật múa rối với bản sắc sân khấu độc đáo đang ngày càng phát huy vai trò là “đại sứ văn hóa”, góp phần lan tỏa sức mạnh mềm quốc gia.

Đưa hình ảnh Việt Nam đến với bạn bè quốc tế
TS Nguyễn Hoàng Tịnh Uyên khẳng định mình ở sân chơi quốc tế

Sau hơn 10 năm kể từ khi đoạt giải tại Sao Mai 2013, Tiến sĩ Nguyễn Hoàng Tịnh Uyên trở lại một sân chơi âm nhạc chuyên nghiệp và giành Giải Vàng hạng mục Thanh nhạc tại Liên hoan Âm nhạc Quốc tế Crescendo 2026. Với chị, giải thưởng không chỉ đánh dấu sự trở lại trên sân khấu mà còn tiếp thêm động lực để tiếp tục nghiên cứu, biểu diễn và truyền cảm hứng âm nhạc cho sinh viên.

TS Nguyễn Hoàng Tịnh Uyên khẳng định mình ở sân chơi quốc tế

TIN MỚI

Return to top