ClockThứ Ba, 06/08/2019 10:48

Gia đình tuyệt vời

HNN - Gia đình cô bạn ở TP. Đông Hà, Quảng Trị vào Huế chơi mấy ngày. Tôi hơi ngạc nhiên bởi vợ chồng bạn khá bận rộn, thêm nữa Huế với Quảng Trị quá gần, nhà lại có ô tô nên vợ chồng bạn thường “xẹt” vào chơi trong ngày rồi ra luôn. Cô bạn cười: “Lần này tụi em thu xếp để cả gia đình đi cùng nhau. Đi thật thoải mái, vui vẻ, đầm ấm, nhẩn nha ngắm nghía, bởi một thành viên trong gia đình chưa lần nào được thưởng thức những danh lam thắng cảnh của Huế. Đó là đứa cháu mới học xong lớp 4, con trai của người anh ruột đã mất của chồng em. Cháu sống cùng gia đình ngoại ở TP. Hồ Chí Minh, hè này ra chơi với nội”.

Bạn cũ.

Cậu bé ngồi giữa anh và chị (con trai và con gái vợ chồng bạn tôi). Chỉ “nhỉnh” hơn em 2 tuổi, nhưng cô chị rất ra dáng người lớn, chăm sóc em từng tí. Cậu bé khá tròn trĩnh, nên cô chị “canh”, không cho em gọi những món ăn, uống nhiều dầu mỡ, đường, sữa. Còn “ông anh” (mới đỗ vào đại học năm nay) thì kiên nhẫn giải thích cặn kẽ mọi thắc mắc của cậu em, hướng dẫn em đủ thứ.

Bạn “khoe”, chị gái chiều em lắm. Có hôm đã khá muộn, nhưng cậu em đói bụng muốn ăn bánh, chị (vốn giỏi làm nhiều loại bánh) cũng dậy làm cho em, lại còn gia giảm nguyên liệu để em ăn ngon miệng mà không bị béo. “Bố của cháu không may bị bệnh, mất từ lúc cháu mới là bào thai 4 tháng tuổi trong bụng mẹ. Ông bà ngoại già yếu không giúp được gì nhiều, thương cháu, thương em dâu quá, chị gái của chồng em bỏ công việc buôn bán ở quê, vào TP. Hồ Chí Minh chăm sóc từ lúc cháu lọt lòng mẹ, luôn một lèo đến năm cháu 2 tuổi mới trở về quê với chồng, con”. Tôi “mắt tròn mắt dẹt”. Bạn giải thích, lúc đó các con của chị chồng bạn cũng đã lớn. Chị lại nhận được sự sẻ chia, thông cảm, ủng hộ của chồng. Chồng chị là giáo viên, sống tình cảm, nhân hậu. Và dù khoảng cách địa lý xa xôi, chồng của bạn cũng thường xuyên theo sát bước chân non nớt của đứa cháu.

“Công việc của em dâu, bận từ sáng sớm đến tối mịt. Một mình nuôi con rất vất vả,  nhưng em dâu vẫn thường xuyên gọi điện thoại thăm hỏi cha mẹ chồng. Khi cháu còn nhỏ, vài năm em dâu lại cố gắng đưa con về, để cu Trâu (tên gọi thân mật ở nhà của cậu bé) biết quê cha đất tổ, sống cùng ông bà nội, những người thân bên nội. Năm nay chỉ cần mẹ đưa đến sân bay làm các thủ tục, cu Trâu tự “bay” ra. Vợ chồng em đón cháu ở Huế, đưa cháu về quê chơi hơn 20 ngày nay. Cháu còn nhỏ tuổi mà tình cảm và sâu sắc lắm”. Bạn kể.

Nhà vợ chồng bạn ở ngay trung tâm TP. Đông Hà, dù sao cũng nhộn nhịp và có “nhiều trò” để chơi hơn, nhưng cu Trâu “xếp lịch” trước tiên là phải về quê (cách Đông Hà 30km) ở với nội 1 tuần. Ngày nào ông nội cũng dắt cu Trâu ra mộ thắp hương cho người cha mà cháu chỉ biết mặt qua tấm ảnh. Lên nhà bác ở Đông Hà chơi vài hôm, cu Trâu lại đòi về quê để tranh thủ gần nội thêm vài ngày trước lúc trở vào với mẹ. Bạn nói, vợ chồng bạn, những người thân bên nội rất cảm ơn em dâu, vì cô ấy đã nuôi dạy cu Trâu thành một đứa trẻ lễ phép, tình cảm, hiếu thảo.

Cũng đúng thôi. Khi mỗi thành viên gia đình bạn không chỉ dành tình yêu thương mà còn biết suy nghĩ, có trách nhiệm, hy sinh vì nhau, thì việc tạo ra một “tế bào xã hội” tuyệt vời là lẽ hiển nhiên.

Quỳnh Anh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt
Chiếc bình vỏ đạn

Về đến nhà trăng còn vương đầy sân, tôi rửa ráy sơ rồi vào ngủ tiếp. Cảm giác nằm trên chiếc giường cũ thật yên bình. Tôi thức giấc nhẹ nhàng khi tiếng chim rộn ngoài vườn. Ánh nắng qua khung cửa chiếu vào góc nhà. Ngó ra, tôi thấy mẹ đang rửa chè bên giếng.

Chiếc bình vỏ đạn

TIN MỚI

Return to top