ClockChủ Nhật, 09/01/2022 12:56

Thềm nhà rêu phủ

HNN - Cơn mưa kéo dài suốt mùa khiến thềm nhà đã phủ rêu xanh một lớp. Sáng nay có nắng, ngoại ra hiên ngồi uống trà, hong bớt cái ẩm ướt mấy ngày qua. Con mèo mun thấy nắng cũng ra hiên ngồi bên chân ngoại khi lũ chim sâu về đầy trên cây khế bên hông nhà. Mùa này, hoa khế nở tím rịm cả một góc vườn. Cơn gió sớm mai lành lạnh khiến những chùm hoa li ti rụng đầy trên lối nhỏ. Màu hoa tim tím, đậu xuống lớp rêu mượt mà nơi lối nhỏ rải đầy đá xanh, vậy mà vẽ nên bức tranh tuyệt vời.

Vũ khúc mưa trên ngóiGiấc mơ từ những cọng rêuPhủ đệ - nơi lưu giữ Huế xưa

Nắng sớm mai nhè nhẹ len qua tán lá, nhảy nhót trên những ô gạch tàu đã cũ trước sân, phủ lên đám rêu xanh mướt vẫn còn ướt rượt lớp sương đêm trước. Ngày đông có nắng, mọi vật bỗng dưng tràn trề sự sống. Ngay cả đám rêu xanh ngắt nơi góc tường phủ bóng thời gian, cũng ráng vươn mình để đón ngọn nắng đông vàng ươm như đóa hoa hải đường vừa hé nở.

Lối nhỏ dẫn vào nhà, mùa đông bao giờ cũng phủ kín màu rêu. Ngoại hay lấy vôi bột rải đầy trên lối đi khiến con đường trắng muốt dưới màn mưa nhè nhẹ. Sau mấy ngày, đám rêu đã bớt đi cái xanh tốt, để bước chân một hôm nào đó đi ra ngõ, chẳng còn sợ phải ngã mình trên lớp rêu xanh. Cứ mỗi lần nhìn rêu, lại như thấy bước thời gian đi qua một cách lặng lẽ rồi về đậu lên chiếc lưng ngoại ngày một cong cong. Mình nhớ dáng ngoại ngồi bên thêm nhà, kỳ cọ đám rêu xanh mềm mượt phủ kín thềm. Từng mảng rêu xanh nơi mé tường rớt xuống, lúc nào cũng báo hiệu một năm sắp qua hết.

Mình nhớ những mùa đông năm cũ đầy mưa. Bầu trời suốt ngày xám xịt như chực chờ rớt xuống ngọn cây sau vườn. Ngoại hay lấy chiếc thau nhôm đã cũ, bỏ vào ít than củi rồi đặt giữa nhà. Những buổi chiều rét mướt, cả nhà ngồi xúm xít bên chậu than tránh rét. Khói xám giăng giăng khắp ba gian nhà cũ, để lại trên tường nhà đầy vệt khói lem nhem. Trên góc tường, con nhện già cũng nằm yên qua mùa lạnh. Những sợi tơ đã cũ, rét mướt mùa đông lại nhuốm thêm màu khói nhạt nhòa. Để ngày có nắng khi cuối năm cận kề, lúc chiếc xe đạp của người bán chổi gà ngang qua đầu ngõ, thế nào ngoại cũng vội vã gọi mua. Chiếc chổi được gắn trên cây sào tre dài thật dài, có thể xóa đi dấu vết mùa đông đọng lại đâu đó trên những bức tường loang lổ bóng rêu, và những sợi tơ giăng ngang vết bụi.

Mình lại thích ngắm rêu. Nhất là đám rêu phong xanh ngút phủ dày trên mái ngói liệt nơi đình làng. Chợt thấy hồn quê bỗng dưng trầm lặng trên từng vết rêu. Rêu cứ úa tàn rồi lại xanh mướt khi mùa đi. Những ngày rét mướt, nhìn đám rêu xanh phủ kín mái nhà ai đó, chẳng hiểu sao lại khiến mình thấy mùa đông trôi qua ấm áp lạ thường. Mình hay đi dọc con đường quê giữa mùa rêu xanh mướt, chỉ để tỉ mẩn ngắm nhìn đám rêu li ti phủ xanh những lối nhỏ. Ngõ nhà ai mùa đông vắng bóng, rêu cũng phủ kín mặt đường. Làng quê trong buổi chiều tà

nghiêng nghiêng con nắng hắt bóng mình trên lớp rêu xanh, vậy mà nghe hồn mình êm ả.

Mùa đông năm nay, nắng nắng mưa mưa luân chuyển, khiến rêu xanh lại ken kín thềm nhà. Ngoại đã về nơi mây trắng trong một sớm mai sương giăng giăng trước ngõ. Nhìn con nắng đậu xuống thềm rêu trước nhà mà như thấy bóng ngoại vẫn ngồi đó quét rêu năm cũ trong tiếng gió quê xào xạc.

NGỌC LINH

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ

Chị buông chổi, ngồi nghỉ lấy lại sức. Nắng mùa đông rụt rè như cô gái nhỏ chiếu từng tia sáng dịu dàng lên khoảnh sân đang chờ hong khô. Nhìn quanh ước lượng việc dọn bùn đã tươm tất chưa, mắt chị bỗng chạm vào một bông cúc nhỏ đang vươn lên giữa đám lá xanh. Đó là loài cúc mặt trời, bông chỉ to bằng đồng tiền cạo gió mà bà ngoại chị hay dùng, được chồng chị mua về từ vườn ươm: “Đây là giống cúc mặt trời của Nhật, hoa nhỏ, có màu vàng, em trồng cho đủ bộ sưu tập hoa cúc”. Chị đã trồng loài hoa thân thảo ấy trong bồn đất trước sân. Hai mươi ngày với bốn trận lụt, nước ngâm dài ngày mà cây vẫn sống được, lại còn ra hoa. Nhìn bông hoa duy nhất kiêu hãnh khoe sắc vàng giữa đám lá ướt đẫm còn vương dấu bùn, chị như được tiếp thêm sức mạnh.

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ
Cầu nối với cội nguồn

Huế gần đây ra đời nhiều công trình địa chí các cấp. Ví như, ở cấp làng có các công trình tiêu biểu như Địa chí văn hóa làng Mỹ Lợi (Lê Văn Thuyên, Lê Nguyễn Lưu và Huỳnh Đình Kết), Sống ở làng (Lê Bá Kỳ) và các nghiên cứu về làng Hải Cát, Phước Tích (Nguyễn Hữu Thông và cộng sự). Cấp xã có Địa chí văn hóa xã Quảng Thái của bộ ba tác giả Huỳnh Đình Kết, Văn Đình Triền và Trần Đình Tối. Ở cấp huyện, thị có Hương Thủy, Phong Điền, Quảng Điền (chuẩn bị ra mắt). Đặc biệt, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là thành phố Huế) cũng đã hoàn thành công trình địa chí dày đến 6 tập.

Cầu nối với cội nguồn
Ban công phố

Là bên ngoài cánh cửa, nơi đặt dăm ba chậu cây với đám dây leo vấn vít qua lan can, một nơi chốn hòa giữa không gian của phố, với mùi hương tràn ngập ánh sáng, một chỗ ngồi có thể hít thở sâu và mơ mộng.

Ban công phố
Thanh Phước bên ngã ba Sình

Làng Thanh Phước (thuộc phường Hương Phong, quận Thuận Hóa) nằm ở ngã ba Sình – nơi giao nhau giữa 2 dòng sông “thương nhớ” của xứ Huế là sông Bồ và sông Hương. Làng có truyền thống từ thế kỷ XV, gắn với vị khai canh làng là ngài Phan Niệm – Thành hoàng làng.

Thanh Phước bên ngã ba Sình
Làng quê bên dòng Ô Lâu

Thuận Hòa là một thôn nhỏ nằm bên dòng Ô Lâu thuộc phường Phong Hòa (TX. Phong Điền). Trước năm 1993, bà con ở đây sống lênh đênh trên sông nước. Từ năm 1993, người dân Thuận Hòa được huyện cấp đất làm nhà dọc theo bờ sông thì cuộc sống bắt đầu thay đổi.

Làng quê bên dòng Ô Lâu

TIN MỚI

Return to top