ClockThứ Bảy, 10/10/2020 15:27

Phía yêu thương

HNN - Đã thành quen, mỗi sáng, tôi thường ghé vào quán nước nhỏ trên con đường yên bình trước cơ quan.

Mùa thu vàng hoa cúc

Không chỉ là nhâm nhi ly nước đậu nành thơm mùi sữa, thoảng chút khói bếp. Thật dễ chịu khi mỗi sớm, được ngồi đó, nhìn bước chân người qua đường, nghe những câu chuyện dung dị từ đôi vợ chồng bán nước; của cụ vé số đã qua tuổi 70 có cái máy điện thoại cũ lúc nào cũng có sẵn những bản nhạc xưa. Những bản nhạc mà cụ bảo: Nghe cho những nẻo đường mình đi bớt xa. Là câu chuyện của cụ bà mất chồng sớm, ở vậy nuôi con. Tôi thích nhìn bộ bà ba bà bận, mái tóc thưa thớt đã bạc được bà bối gọn gàng. Và cái nhìn xa xăm vẫn thoảng lên chút gì ấm áp, nhu mỳ cùng những khổ cực tưởng như trĩu vai mà bà kể cứ như một ván bài tới của cuộc đời. Khi được, khi mất mà nhẹ như tơ…  

Hôm ấy, chị tạt qua quán nước, sau khi dựng chiếc xe đạp cũ lên vỉa hè. Chiếc khăn trùm mặt màu xanh được bỏ ra, lộ khuôn mặt phúc hậu. Bộ quần áo cũ, đôi dép đã mòn, mấy móng tay đen xạm mà sao người phụ ấy vẫn đẹp.

Có lẽ, lời khen thiệt tình của tôi đã chạm đến nơi sâu nhất trong trái tim của chị. Nên câu chuyện một đời người, có lẽ đã chôn chặt, bỗng được chia sẻ, như cơn mưa đầu mùa đã trút xuống, dữ dội, vội vã…

Chị đã có hơn 40 năm làm nghề bán hàng rong. Chiếc xe đạp cũ theo chị qua những cổng trường, hè phố. Khi thì món xôi bắp, khi thì chảo bánh chiên, khi thì mớ cóc ổi dầm. Cậu con trai của người phụ nữ đơn thân ấy đã lớn lên từ xe hàng rong của mẹ.

20 tuổi, yêu rồi bị phụ, chị ở vậy nuôi con. “Hồi trẻ tui đẹp lắm. Nhiều người dòm ngó nhưng từ dạo bị người ta phụ, tui không thích đàn ông nữa. Tui cứ cắn răng nuôi con. Chừ nó lớn, tui đã có cháu nội. Về già thì mình đã được nhờ. Nó nói mẹ nghỉ đi, dừng bán nữa mà cực nhưng tui cứ đi cho vui.… Chị đúc kết, về con đường và cái kết có hậu mà người phụ nữ đơn thân trẻ dại ấy đã chọn.

Tôi gặp chị ở quán nước khi còn mấy hôm nữa là Trung thu. Chị nhớ kỷ niệm xưa mấy chục năm trước, khi cậu con trai bé bỏng ngẩn ngơ đòi chiếc đèn lồng dán kiếng rất đẹp, nhưng chị không đủ tiền. Con cứ khóc đòi, bực quá, chị đét cho mấy cái.

Có lẽ cái kỷ niệm xót ấy đã làm chị đau nên chị  bảo, từ ngày đó, Trung thu nào chị cũng dành mua cho con chiếc đèn thật đẹp.

Sáng ấy, món xôi bắp hết sớm, chị thong thả uống ly đậu nành, bảo sẽ đến quầy làm lồng đèn đẹp nhất Huế, mua cho cháu nội một chiếc.

Chị tất tả đi. Chiếc xe chị đạp như chòng chành, có lẽ bởi những cảm xúc chưa kịp lắng. Chị đạp xe mà như bay về phía ấy - phía yêu thương…

NHẬT NGUYÊN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Gieo yêu thương từ bục giảng

Hơn 10 năm đứng lớp, cô Ngô Thị Thúy Hồng, giáo viên Trường THPT Đặng Huy Trứ, không chỉ truyền cảm hứng qua từng tiết Ngữ văn mà còn lặng lẽ kết nối học bổng, hỗ trợ học sinh khó khăn và lan tỏa văn hóa đọc. Từ bục giảng đến những chuyến đi thiện nguyện, hành trình của cô là cách gieo yêu thương bền bỉ, giúp nhiều học trò tiếp tục con đường học tập.

Gieo yêu thương từ bục giảng
Khúc quân hành yêu thương trên biên ải

Có rất nhiều yêu thương được lãnh đạo, Nhân dân và lực lượng bộ đội biên phòng (BĐBP) thành phố Huế gửi trao cho người dân các bản Lào nhằm góp phần xây dựng tình hữu nghị bền chặt và biên cương hòa bình, vững mạnh.

Khúc quân hành yêu thương trên biên ải
Ông ngoại

Ông ngoại! Ai cũng có trong lòng một “ông ngoại” của riêng mình bởi tình yêu thương, cưng chiều đặc biệt mà mỗi ông ngoại đều ưu tiên dành cho cháu ngoại. Ông ngoại tôi, ngoài tình yêu thương “mẫu số chung” ấy, trong sâu thẳm, còn có sự bù đắp cho người con gái ruột thịt thiếu vắng cha từ khi mới chào đời, chịu cảnh chia lìa khi cha đi làm cách mạng và bị tù đày, nên ông thương mạ tôi và các cháu ngoại bằng một tình nhớ thương dồn nén mấy chục năm. Đất nước vừa thống nhất là ông tôi thăm hỏi khắp bà con. Khi biết mạ tôi ở Huế, ông liền thu xếp về Huế thăm con gái và cháu ngoại.

Ông ngoại
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa

TIN MỚI

Return to top