ClockThứ Bảy, 10/10/2020 15:27

Phía yêu thương

HNN - Đã thành quen, mỗi sáng, tôi thường ghé vào quán nước nhỏ trên con đường yên bình trước cơ quan.

Mùa thu vàng hoa cúc

Không chỉ là nhâm nhi ly nước đậu nành thơm mùi sữa, thoảng chút khói bếp. Thật dễ chịu khi mỗi sớm, được ngồi đó, nhìn bước chân người qua đường, nghe những câu chuyện dung dị từ đôi vợ chồng bán nước; của cụ vé số đã qua tuổi 70 có cái máy điện thoại cũ lúc nào cũng có sẵn những bản nhạc xưa. Những bản nhạc mà cụ bảo: Nghe cho những nẻo đường mình đi bớt xa. Là câu chuyện của cụ bà mất chồng sớm, ở vậy nuôi con. Tôi thích nhìn bộ bà ba bà bận, mái tóc thưa thớt đã bạc được bà bối gọn gàng. Và cái nhìn xa xăm vẫn thoảng lên chút gì ấm áp, nhu mỳ cùng những khổ cực tưởng như trĩu vai mà bà kể cứ như một ván bài tới của cuộc đời. Khi được, khi mất mà nhẹ như tơ…  

Hôm ấy, chị tạt qua quán nước, sau khi dựng chiếc xe đạp cũ lên vỉa hè. Chiếc khăn trùm mặt màu xanh được bỏ ra, lộ khuôn mặt phúc hậu. Bộ quần áo cũ, đôi dép đã mòn, mấy móng tay đen xạm mà sao người phụ ấy vẫn đẹp.

Có lẽ, lời khen thiệt tình của tôi đã chạm đến nơi sâu nhất trong trái tim của chị. Nên câu chuyện một đời người, có lẽ đã chôn chặt, bỗng được chia sẻ, như cơn mưa đầu mùa đã trút xuống, dữ dội, vội vã…

Chị đã có hơn 40 năm làm nghề bán hàng rong. Chiếc xe đạp cũ theo chị qua những cổng trường, hè phố. Khi thì món xôi bắp, khi thì chảo bánh chiên, khi thì mớ cóc ổi dầm. Cậu con trai của người phụ nữ đơn thân ấy đã lớn lên từ xe hàng rong của mẹ.

20 tuổi, yêu rồi bị phụ, chị ở vậy nuôi con. “Hồi trẻ tui đẹp lắm. Nhiều người dòm ngó nhưng từ dạo bị người ta phụ, tui không thích đàn ông nữa. Tui cứ cắn răng nuôi con. Chừ nó lớn, tui đã có cháu nội. Về già thì mình đã được nhờ. Nó nói mẹ nghỉ đi, dừng bán nữa mà cực nhưng tui cứ đi cho vui.… Chị đúc kết, về con đường và cái kết có hậu mà người phụ nữ đơn thân trẻ dại ấy đã chọn.

Tôi gặp chị ở quán nước khi còn mấy hôm nữa là Trung thu. Chị nhớ kỷ niệm xưa mấy chục năm trước, khi cậu con trai bé bỏng ngẩn ngơ đòi chiếc đèn lồng dán kiếng rất đẹp, nhưng chị không đủ tiền. Con cứ khóc đòi, bực quá, chị đét cho mấy cái.

Có lẽ cái kỷ niệm xót ấy đã làm chị đau nên chị  bảo, từ ngày đó, Trung thu nào chị cũng dành mua cho con chiếc đèn thật đẹp.

Sáng ấy, món xôi bắp hết sớm, chị thong thả uống ly đậu nành, bảo sẽ đến quầy làm lồng đèn đẹp nhất Huế, mua cho cháu nội một chiếc.

Chị tất tả đi. Chiếc xe chị đạp như chòng chành, có lẽ bởi những cảm xúc chưa kịp lắng. Chị đạp xe mà như bay về phía ấy - phía yêu thương…

NHẬT NGUYÊN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương
Truyền thông về công tác giáo dục đạo đức, lối sống trong gia đình

Sáng 26/6, Bảo tàng Hồ Chí Minh TP. Huế phối hợp Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam phường Thủy Xuân tổ chức chương trình truyền thông về công tác giáo dục đạo đức lối sống trong gia đình nhân hưởng ứng Tháng hành động quốc gia về phòng, chống bạo lực gia đình và kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (2001 - 2026).

Truyền thông về công tác giáo dục đạo đức, lối sống trong gia đình

TIN MỚI

Return to top