ClockThứ Ba, 26/01/2021 08:42

Ở nhà đón tết

HNN - Cả tuần nay, tôi cứ phân vân giữa việc ở nhà ăn tết hay cả nhà cùng đi du lịch. Là bởi cái tết của nhiều năm sau khi lập gia đình cũng xoay quanh chuyện chợ búa, cúng kỵ rồi chúc tết hai bên nội ngoại, bạn bè, chăm hai đứa con... “Nghỉ ngơi đâu chẳng thấy chỉ thấy thêm mệt” - chồng tôi nói thế khi những ngày tết còn phải tiếp khách, bạn bè lâu ngày gặp lại và kiểu gì cũng say, có khi từ 20 tháng Chạp đến mùng 5 tết không có được ngày tỉnh táo.

Bánh gói lá đon của mạ

Vì thế chúng tôi đã nghĩ đến những chuyến đi, để “trốn nhậu” và cũng là cách “trốn tết” sau khi lo xong mâm cúng giao thừa, thắp hương cho ông bà ngày mùng một tết.

Tôi cũng đã tham khảo rất nhiều tour, lại đang trong chương trình kích cầu du lịch, nên giá thành rất phải chăng. Cả gia đình 4 người nếu đi Đà Lạt hoặc Phú Quốc tầm 15-20 triệu đồng, kể cả vé máy bay khứ hồi và phòng khách sạn 4 sao... Quá ổn cho một kỳ nghỉ tết! Chúng tôi nghĩ vậy và đã định book vé. Nhưng...

Tối qua, nhóm bạn rủ nhau đến Ga Huế uống trà cũng là để bàn thêm việc đi du lịch hay ở nhà đón tết. Nhìn sân ga vắng tanh, thưa thớt người đưa đón, thưa thớt những chuyến tàu, tôi đã nghĩ về những khó khăn do đại dịch gây ra. Có lẽ vì thế mà năm nay, rất nhiều người không thể về quê ăn tết. “Mọi năm, giờ này sân ga nhộn nhịp lắm, không phải như bây giờ, khu chính đóng cửa tối om. Chỉ còn một hai cửa cho khách lên xuống ở khu nhà ga trung tâm”, chủ quán trà giọng trầm buồn như lời giải thích cho sự thưa vắng ấy.

Tôi lại nhớ đến anh bạn của mình, trong cử cà phê sáng thứ bảy, khi nói về điều ao ước trong ngày tết là được đón con trai trở về sau khi đã kết thúc 5 năm du học ở Australia. Thế nhưng, điều đó cũng chỉ có thể là ao ước bởi dịch bệnh khiến việc trở về của cậu con trai rất khó khăn. Cũng như em dâu tôi, nếu không vì dịch bệnh COVID-19, thì tết năm nay, gia đình nhỏ của em trai tôi đã được đón tết cùng nhau. “Em đã bảo vệ xong chương trình, đã được cấp bằng tiến sĩ, nhưng bây giờ đặt vé máy bay rất khó, phải mất rất nhiều thời gian và phải được sự đồng ý của đại sứ quán nữa, không biết bao giờ mới được trở về. Nhớ Huế, nhớ gia đình, nhớ tết quá...”, dòng tin nhắn của em khiến tôi nghẹn đắng. Câu chuyện giữa nhóm bạn như bị ngắt quãng, ai cũng trầm ngâm khi nghĩ về những người Việt xa quê không thể về quê đón tết.

Bất chợt tiếng loa báo hiệu có tàu chuẩn bị đến Ga Huế phá tan không khí ảm đạm ngày cuối đông. Từ sân ga, có đôi vợ chồng già vui mừng đón con gái trở về sau chuyến tàu từ Hà Nội. Họ ríu rít nói chuyện, ánh mắt ai cũng rạng rỡ khi họ nói sẽ ăn tết cùng nhau.

Lúc đó, chúng tôi cũng đã có quyết định cho mình-là ở nhà đón tết cùng ba mẹ. Dù bận rộn, dù mệt và có lẽ lại “say”, ... nhưng cái tết cùng với người thân, nhất là ba mẹ già, quê hương đất tổ vẫn luôn là cái tết đầm ấm nhất. Bởi, dù đi đâu về đâu, người Việt vẫn luôn hướng về tổ tiên, nhất là ba ngày tết dù đò giang cách trở, dù khó khăn vất vả, tốn kém... họ vẫn luôn trở về để thắp cho ông bà, tổ tiên nén hương, thăm bà con lối xóm, nấu cho ba mẹ nồi bánh chưng... Thế nên, những chuyến xe tàu ngày giáp tết luôn chật kín hành khách. Sân ga hàng không la liệt người chờ chuyến bay. Vì thế, không có lý do gì, mình không ở nhà đón tết cùng ba mẹ. Du lịch-cũng cần lắm để thư giãn, khám phá nhưng sẽ hợp hơn cho những dịp khác... Là tôi đã nghĩ thế khi nói với những người bạn và chồng mình. Cử trà hôm đó nhờ thế cũng thôi băn khoăn và đậm vị hơn.

Hồng Tâm

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top