ClockThứ Bảy, 17/05/2025 11:27

Mải miết dòng trôi

HNN - Sông Như Ý bắt nguồn từ sông Hương. Nó là một công trình thủy lợi do con người đào có lịch sử hơn 300 năm, được gọi là Thiên Lộc Giang dưới thời Nguyễn. Sông không uốn lượn theo địa hình và dòng chảy tự nhiên, người ta đào để dẫn nước từ sông Hương ở khu vực Đập Đá - Vỹ Dạ, theo hướng Đông Nam chảy qua các làng Vân Thê, Thanh Thủy Chánh… rồi đổ ra đầm Hà Trung, phá Tam Giang.

Ký ức nắngHương của mùa xuân

 

Ký ức sông thuở xuân thì mẹ tôi có những buổi ra bến gội đầu kể nhau nghe những vui buồn tuổi trăng tròn. Mỗi sớm mai, thoáng nhìn thấy người mình thương mặc đồ sơ vin chỉn chu đạp xe đi ngang dòng sông từ phía bờ bên kia mà lòng buồn vời vợi về mối tình không môn đăng hộ đối. Người mẹ luống tuổi bưng đồ xuống bến giặt giũ với tiếng thở dài lo lắng gửi vào sông. Còn sông cứ bình yên không chọn giàu sang hay nghèo hèn để chảy qua. Dù dòng chảy Như Ý được người ta đào đắp nhưng nó vẫn sống đời sông bao dung dịu hiền chảy qua làng nhỏ Vân Thê cũng êm đềm như qua ngôi làng nổi tiếng giàu có Thanh Thủy Chánh. Gió của sông, nước của sông vẫn mát dịu. Tên gọi Như Ý phải chăng chở tâm tư ước nguyện của những người dân sống đời lam lũ mong sông chảy trôi muộn phiền, vất vả và lầm lũi chỉ để lại phần trong trẻo bình yên như ý nguyện.

Mẹ về làm dâu cùng trên một dòng sông cách nhau một cánh đồng đi bộ hơn một cây số đã tới, vậy mà sông không chảy ngược. Lòng người không hiền như sông. Tình yêu không đủ bao la như dòng chảy. Đã bao lần ra sông, nhìn lên phía làng mà buồn day dứt. Những tổn thương không thể ngược dòng từ Thanh Thủy mà về Vân Thê. Mẹ cất giữ tủi hờn cho mình. Sông khóc cho cuộc đời mẹ. Mỗi chiều thứ Sáu nhìn ba đi làm về muốn trút cho hết muộn phiền nhưng rồi đành giấu lại với những xót xa riêng khi thấy chồng không còn như trước.

Nơi tôi lớn lên không có sông. Nên lần đầu trở lại nơi mình sinh ra, tôi tha thẩn theo dòng chảy của sông mà đi từ làng ngoại qua làng nội lúc nào không hay. Hóa ra sông như mạch nguồn gắn kết những làng quê với nhau. Cứ men theo dòng chảy của sông băng qua cánh đồng Thanh Lam là làng ba tôi vùng đất giàu có trù phú. Chỉ có điều, nơi ấy giờ có một mái nhà không còn người ở. Ba tôi rời sông lên phố sống, mẹ trôi dạt lên tận Tây Nguyên.

Dòng Như Ý không sinh ra từ núi non, nhưng vẫn đem nước về tắm táp ruộng đồng những làng quê yên ả Dạ Lê, Vân Dương, Vân Thê, Thanh Thủy, Mỹ Lam… Cũng như tình yêu của ba mẹ không cùng xuất thân sang quý, chỉ cần đủ thương là đủ đến được bên nhau. Họ tin rằng bản thân tình yêu tự có định mệnh riêng. Họ tin tình yêu của mình cũng như sông Như Ý, sự kiên định của con người sẽ tạo ra dòng chảy mới thay cho số phận. Tiếc thay, tình yêu như nước mặt sông còn hôn nhân như chạm đáy sông vào mùa nắng lửa. Sông đỏ ngàu, chạm đáy bùn, đá sỏi vượt qua mùa nắng tháng lũ cuồn cuộn mới hiểu giá trị bình yên của dòng sông bình yên ngày xuân, tháng thu. Sông không chảy ngược cũng như niềm tin khi đã vụn vỡ chẳng thể quay đầu mà chỉ một dòng trôi mãi miết.

Phận sông cũng hòa về phía biển xa xôi qua bao thác ghềnh uốn lượn. Như Ý tự mình không chảy về biển mà đổ về đầm phá Thủy Tú, rồi hòa tan mình vào phá Tam Giang biến mất không dấu vết để từ đó ra Biển Đông. Cũng như những cuộc hạnh ngộ đến bên nhau rồi mờ dần và bước ra khỏi đời nhau. Cũng như có những mối tình không trọn vẹn, nhưng nó đã từng rất thật, rất mãnh liệt, đủ lớn để con người ngỡ mình dời non lấp bể, tháng năm thăng trầm sông chảy trôi bình yên cũng như những mối tình đẹp vẫn để lại dư âm, kỷ niệm dù nó kết thúc bằng dấu lặng trong lòng người.

Thanh Thủy
ĐÁNH GIÁ
5
  Nội dung góp ý
Danh sách bình luận (1)
LM
Lê văn Mưu - 19/05/2025 10:49
Bài viết làm cho tôi càng thêm nhớ quê mình, Huế của tôi!

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Ánh sáng hy vọng từ ký ức

Sau gần 20 năm thực hành nghệ thuật, Nguyễn Văn Hè nhận ra bản thân luôn quay về một câu hỏi: Làm thế nào để ký ức có thể được chuyển hóa thành hy vọng? Và câu trả lời được chàng họa sĩ người Huế gói gọn trong triển lãm “Xếp một khoảng trời” được anh cất công đưa từ ngọn đồi Kim Sơn vào tận TP. Hồ Chí Minh giới thiệu đến công chúng vào những ngày giữa tháng 7.

Ánh sáng hy vọng từ ký ức
Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức

Gần 20 năm qua, anh Ngô Quý Đức (quê Hà Nội, hiện sinh sống tại Huế) dành nhiều thời gian rong ruổi khắp các làng nghề truyền thống, gặp gỡ nghệ nhân, sưu tầm tư liệu và tìm cách lưu giữ những giá trị văn hóa đang dần mai một. Xuất thân từ ngành công nghệ thông tin, anh lại chọn gắn bó với hành trình bảo tồn di sản và kết nối các giá trị làng nghề với đời sống đương đại. Với Huế ngày nay, anh chia sẻ về những câu chuyện đáng nhớ và những dự định sắp tới.

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức
Keng keng… tiếng kẻng

Ở những vùng đất thấp trũng ven phá Tam Giang, tiếng kẻng quen thuộc vẫn hiện diện trong ký ức của nhiều thế hệ, trở thành tín hiệu quan trọng trong những thời khắc gian nguy.

Keng keng… tiếng kẻng
Giữ lại những ký ức của một vùng đất

Mỗi vùng đất đều có những ký ức riêng của mình. Có những ký ức được lưu giữ trong sách sử, trong bia đá, trong đình chùa, miếu mạo. Nhưng cũng có những ký ức hiện diện rất đỗi bình dị trong tên gọi của một ngôi làng, một xóm nhỏ, một bến nước hay một cánh đồng. Trải qua hàng trăm năm, những địa danh ấy không chỉ giúp con người xác định nơi chốn cư trú mà còn trở thành một phần của bản sắc văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Giữ lại những ký ức của một vùng đất
Dòng sông thương nhớ

Có dòng sông chảy qua thương nhớ, mang theo những ngày cũ lặng lẽ trôi về phía xa xăm. Con nước ấy, ngược dòng là miền ký ức sâu thẳm, xuôi dòng là điệu hò “mái nhì mái đẩy”, là phù sa đỏ nặng đôi bờ. Người ta nói rằng, Huế sinh ra từ dòng Hương, như đứa trẻ lớn lên từ nhịp tim dịu dàng của mẹ. Và đôi khi, vào những buổi chiều bảng lảng sương, tôi có cảm giác dòng sông ấy cũng biết trở dạ…

Dòng sông thương nhớ

TIN MỚI

Return to top