ClockThứ Ba, 07/03/2023 21:52

Đường làng - nơi ký ức tìm về

HNN - Rải bước trên con đường làng gắn bó với tuổi thơ, lòng tôi có chút nao nao như bước vào một thế giới bình an, đầy ắp những kỷ niệm thời thơ ấu bên gia đình, bạn bè và người thân...

Làng quê đón tếtHuế yên bìnhDồn la dồn…

leftcenterrightdel
 

Đường làng quê tôi như một con "đường hoa thơ mộng" mà không phải họa sĩ nào vẽ nên. Con đường có đầy đủ màu sắc, mộc mạc mà chân phương... Từ màu hoa mười giờ rực thắm đến những hàng chè tàu vàng ươm...

Tôi yêu và thích cái cảm giác ngày hè được cùng chúng bạn trong xóm rong ruổi khắp các ngõ ngách trong làng để vui đùa, chơi trốn tìm; là những chiều í ới nhau cùng đi thả diều, đá bóng, tắm sông; hay những lúc được nghỉ học lại kéo nhau ra rừng tràm ngồi dưới bóng cây rình bắn chim, chán thì chia nhau ra chơi bắn súng tre, lấy hạt tiêu làm đạn bắn nhau chí chóe.

Nhớ da diết con đường làng thân thuộc mỗi khi đến mùa gieo mạ. Từng bó mạ được bó lại ngay ngắn trải dài trên đường làng, các cô, các chú cõng trên vai những đôi "quang gánh" đi trong tiếng cười nói rôm rả. Hình ảnh đó, con người đó đẹp mà yên bình lắm! Nay tất cả chỉ còn trong ký ức, bởi giờ đây nó đã được thay thế bởi những chiếc xe phục vụ nông nghiệp.

Nhớ khi còn bé, thú vui của tôi cũng như các bạn trong xóm thật giản đơn. Cứ có khoảng rộng người ta phơi "rơm, rạ" là chúng tôi làm nơi để đá bóng. Trái bóng nhựa và đôi dép làm cầu môn thế là tung tăng đá cả ngày, nhiều khi chơi “quên đường về”, quên cả ăn cơm bị mẹ cho ăn đòn. Hôm nay trở về, tôi bước chậm hơn, cố tìm lại góc "Sầu đâu" cạnh nhà. Nơi tôi và lũ bạn trong xóm thường hái lá của nó để sáng tạo nên những món ẩm thực tuổi thơ không thể nào quên.

Hay rồi thói quen, cứ sáng sáng là tôi hay ra đứng đầu đường ngóng mẹ đi chợ về, hôm thì gói kẹo lạc, hôm thì gói kẹo cau... Đường làng len lỏi những ánh nắng cùng các bà, các chị "kẽo kẹt" đôi quang gánh đi chợ về. Nhớ lại, có lần một anh tên Nam nghe đâu là nhiếp ảnh gia ở trên thành phố về sưu tầm những bộ ảnh nông thôn, thấy cảnh này anh ấy năn nỉ các cô cho chụp một vài bức ảnh để có trong bộ ảnh sưu tầm của mình.

Vì là con gái quê chân chất, thật thà nên có phần ngại ngùng, anh nhiếp ảnh gia mất khá nhiều thời gian cho việc tạo dáng của các cô ấy. Ít lâu sau hình ảnh các cô thôn nữ đó được xuất hiện trên các tạp chí nông thôn mới. Ai cũng vui mừng tấm tắc khen đẹp...

Từ con đường làng quê ấy, chúng tôi lớn lên và tản đi muôn nơi. Có người đến chốn thị thành, có người theo chồng con định cư ở nước ngoài xa lắc. Nhưng có lẽ những con đường mới rộng thênh thang ấy đôi lúc sẽ cảm thấy cô đơn vì sẽ không có những đứa trẻ thơ nô đùa, quậy phá hay những hàng cây rợp bóng mát che chở nắng mưa.

Sống xa quê, mỗi lần trở về thấy làng quê lại có nhiều đổi thay. Thay đổi rõ nhất là con đường đất đỏ ngày nào, giờ đã được xây dựng thành những con đường bê tông khang trang và sạch đẹp hơn của xã nông thôn mới. Hàng chè tàu, hàng hoa dại trên con đường quê giờ đã không còn, nhưng đi trên con đường này, thả hồn trôi nhẹ giữa bình yên của quê hương chợt thấy ký ức tuổi thơ luôn ùa về.

Và, nếu như với con đường bê tông đó, hai bên vẫn là hàng chè tàu, hai bên sặc sỡ với hoa mười giờ, những hàng cây chạy dài thẳng tắp thì tuyệt làm sao. Hình ảnh của một vùng quê “thay da đổi thịt” nhờ nông thôn mới, vẫn khoác lên mình "tấm áo" đặc trưng của làng quê. Làm được điều này, dù ai đi xa chừng nào đi chăng nữa thì cũng muốn trở về.

NGỌC AN
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Người bán ký ức

Hơn một năm nay, tiệm cơm ông Tư không chỉ là chỗ tôi ghé qua ăn những món quê không có thực đơn cố định, mỗi tuần chừng hai, ba lần. Nó còn là điểm dừng chân của tôi mỗi lúc tôi thấy mệt nhoài khi bị cuốn vào vòng xoáy công việc.

Người bán ký ức
Du lịch hoài niệm

Với một Cố đô như Huế, mỗi góc phố, làng quê hay những lăng tẩm đều lưu giữ dấu vết những câu chuyện của ký ức. Nhiều du khách đến Huế không chỉ để du lịch mà còn là hành trình trở về hoài niệm. Đó là cơ hội để Huế nắm bắt một loại hình du lịch đang là xu hướng.

Du lịch hoài niệm
Những mảng màu ký ức trong tranh Khanh và Huy

Triển lãm “Ký ức thắp màu” của hai họa sĩ Hoàng Đăng Khanh và Trần Anh Huy như một câu chuyện kể về ký ức cuộc sống bằng hội họa đã mang đến rung cảm đặc biệt cho người xem.

Những mảng màu ký ức trong tranh Khanh và Huy
Ký ức của nụ cười xưa

Khi “hàm răng đen” không còn hiện diện trong đời sống, nghề làm thuốc xỉa từng gắn với phong tục ấy cũng dần mai một… Tại Huế, vợ chồng ông Đinh Bảo Ân (63 tuổi, trú tại đường Chi Lăng) là những người cuối cùng còn giữ công thức thuốc xỉa gia truyền, một phần ký ức của nụ cười Huế xưa.

Ký ức của nụ cười xưa
Như bông cúc mặt trời bé nhỏ

Chị buông chổi, ngồi nghỉ lấy lại sức. Nắng mùa đông rụt rè như cô gái nhỏ chiếu từng tia sáng dịu dàng lên khoảnh sân đang chờ hong khô. Nhìn quanh ước lượng việc dọn bùn đã tươm tất chưa, mắt chị bỗng chạm vào một bông cúc nhỏ đang vươn lên giữa đám lá xanh. Đó là loài cúc mặt trời, bông chỉ to bằng đồng tiền cạo gió mà bà ngoại chị hay dùng, được chồng chị mua về từ vườn ươm: “Đây là giống cúc mặt trời của Nhật, hoa nhỏ, có màu vàng, em trồng cho đủ bộ sưu tập hoa cúc”. Chị đã trồng loài hoa thân thảo ấy trong bồn đất trước sân. Hai mươi ngày với bốn trận lụt, nước ngâm dài ngày mà cây vẫn sống được, lại còn ra hoa. Nhìn bông hoa duy nhất kiêu hãnh khoe sắc vàng giữa đám lá ướt đẫm còn vương dấu bùn, chị như được tiếp thêm sức mạnh.

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ

TIN MỚI

Return to top