ClockThứ Hai, 19/06/2017 08:28

“Cung đường” bỏ qua

HNN - Mới tập tành viết lách, bố dặn: “Làm nghề báo phải giữ mình nghe con”. Đến giờ, hơn 17 năm theo nghề báo, lời của bố ngày ấy vẫn len vào trong tâm trí tôi.

Hơn 17 năm trong nghề, không nhớ bao lần phải đi cơ sở - mà bạn bè thường đùa là trên “từng cây số”. Mà đúng, cánh nhà báo thường đi công tác nhiều. Nay nơi này, mai nơi kia, khi thì về tít ở xã biển, lúc lại vượt đèo lên địa bàn vùng cao. Những lần như thế được anh em cơ sở vui vẻ mời cơm, hay một vài cốc bia... Cách mời mọc đó, mục đích chỉ là xã giao, chẳng có gì phải bận tâm. Tuy vậy, với người ngoài, thấy nhà báo ăn uống với cán bộ cơ sở như thế không khỏi hồ nghi. Người ta hồ nghi cũng có lý. Bởi lẽ, cũng có vài nhà báo làm việc xong, thường gợi ý cơm nước, bia bọt; thậm chí, còn “khèo” thêm cái khoản “tế nhị”... kiểu “được ăn, được nói, được gói mang về”. Chuyện này, không ít lần chính tôi nghe mấy anh em ở cơ sở kể. Nghe mà chạnh lòng. Biết làm sao, đành tự an ủi, thầm nghĩ đó chỉ là hiện tượng cá biệt.

Làm báo thì phải đi đây đi đó. Đi vì nghề, vì công việc. Với một số người, đi, một phần nữa là vì... nghiện! Nghiện đến mức, có người hễ ngày nào không vác xe chạy long nhong ngoài đường là trong người cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Có người, đôi khi không có việc gì, vào ngày nghỉ cuối tuần vẫn chạy tới, chạy lui. Tôi nằm trong số những người chưa nghiện đến như vậy, nhưng nhẩm lại cũng thấy hoảng, vì hơn một nửa thời gian trong ngày, trong tuần mình ở ngoài đường hay đâu đó. May “hậu phương” giàu lòng chia sẻ, tạo điều kiện giúp mình có trách nhiệm nghề nghiệp trước các sự kiện, vấn đề của cuộc sống...

Nghề báo đôi khi hay sa đà, nặng lòng trước các sự kiện để quên mất những điều không nên quên. Như đã có lần, đang căm cụi “cày” thì có một bạn đọc gọi đến “khen” bằng một câu hỏi: “Tài vậy, số báo trước thấy anh ở xã biển xa tít, số báo hôm nay anh lại có bài viết ở xã vùng đồi”. Vui thì vui nhưng không ít lần nghe “hậu phương” thủ thỉ bên tai : “Mấy năm rồi mỗi lần sinh nhật vợ, con, ba lại đi công tác”. Tôi đã xuất hiện trên “từng cây số”. Vậy mà không chỉ một lần, tôi đã bỏ qua những “cung đường” không nên bỏ qua của cuộc đời mình...

Ninh Hoàng

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Gần 1.400 vận động viên tham gia giải chạy Chân Mây - Lăng Cô 2026

Sáng 7/6, tại phố đi bộ đường Nguyễn Văn bên đầm An Cư (đầm Lập An), giải chạy Chân Mây - Lăng Cô chính thức diễn ra. Đến dự và cùng tham gia giải chạy có đồng chí Phan Quý Phương, UVTV Thành ủy, Trưởng Ban quản lý Khu Kinh tế và công nghiệp thành phố.

Gần 1 400 vận động viên tham gia giải chạy Chân Mây - Lăng Cô 2026
Theo đuổi nghề báo trong kỷ nguyên số

Trong bối cảnh truyền thông số phát triển mạnh mẽ, ngành báo chí và truyền thông tại Đại học Huế đang chủ động thay đổi định hướng đào tạo để bắt nhịp với yêu cầu mới.

Theo đuổi nghề báo trong kỷ nguyên số
Một cung đường mùa xuân

Huế đã có thêm nhiều con đường mới nối thành phố với các điểm du lịch, di sản, thiên nhiên. Mỗi cung đường sẽ là sự khám phá vẻ đẹp, mang lại đam mê vun bồi cho cuộc sống thêm tươi mới.

Một cung đường mùa xuân
Sinh viên làm báo

Với sức trẻ, nhiệt huyết, nhiều sinh viên tại Khoa Báo chí – Truyền thông, Trường đại học Khoa học, Đại học Huế đã trở thành những cộng tác viên (CTV) thường xuyên, đắc lực cho nhiều tờ báo.

Sinh viên làm báo
Chờ chinh phục đường chạy Bạch Mã

Sau thành công giải chạy đầu tiên, Vườn Quốc gia (VQG) Bạch Mã sẽ tổ chức giải chạy tiếp theo và được nâng cự ly lên. Thông tin này không những được nhiều vận động viên chạy bộ (runner) trên địa bàn tỉnh đón nhận một cách phấn khích mà với nhiều runner ngoại tỉnh lẫn quốc tế tỏ ra hào hứng, chờ đợi. Điều gì đã cuốn hút những chân chạy ở cung đường đèo dốc này?

Chờ chinh phục đường chạy Bạch Mã

TIN MỚI

Return to top