ClockThứ Bảy, 28/08/2021 13:02

Con đường đi làm

HNN - Người đời hay nói, “con đường đẹp nhất là đường về nhà”. Có lẽ với bất kỳ ai thì ước muốn được đi lại, được trở về nơi con đường này luôn thôi thúc trong tim. Bởi trở về để an vui, để thấy tình thân ấm áp. Nhưng có một con đường khác, cũng quan trọng không kém đó là con đường đi làm. Con đường này cần đến rất nhiều cố gắng để cuộc sống trở nên dễ dàng, thuận tiện hơn.

Của để dànhChạm vào ký ức

Về nhà thì rất khác đi làm. Dường như, về nhà để nhận lấy tình thương của cha mẹ, của những ngọt ngào yên vui. Nhưng đi làm lại khác. Có những hôm thấy hân hoan nhưng đôi khi cũng trở lòng mỏi mệt. Bởi bước chân ra xã hội là một cuộc đua, cuộc chiến đấu.

Bất kể công việc nào cũng không thoát ra khỏi áp lực. Kể cả khi đó là việc rao những chiếc vé số hay giải quyết những hợp đồng khổng lồ. Tất cả đều có những khó khăn nhất định mà không phải ai cũng biết cách yên lòng để vượt qua.

Tôi đã gặp một người bán vé số mời đi mời lại những người khách qua đường dưới cái nóng mùa hè. Từng chiếc vé bắt đầu mỏng manh dưới nắng, dưới ẩm ướt của đôi bàn tay. Họ cau có với chính mình. Cứ một lời từ chối đến, khuôn mặt như thêm một nếp nhăn. Nhìn bộ dạng đầy bất an đó lại thật khó để người đời cảm thấy sẽ có một sự may mắn đằng sau. Chuyện đứng mời những tờ vé số dưới trời nắng vẫn tiếp tục, khuôn mặt cau có vẫn tiếp tục và không có ai chọn lấy để mua vẫn diễn ra.

Tôi có một người bạn làm chủ tiệm ăn. Mà bạn biết đấy, quán ăn thì có lúc đắt lúc ế, có lúc khách dồn dập, có lúc chờ mãi chẳng thấy được ai. Nhưng có một điều tôi luôn quý ở người bạn đó là bất kỳ khi nào có khách đều vui tươi, niềm nở, chào đón họ thân thiện như những người quen cũ. Còn lúc quán vắng lặng, sự bình thản cũng toát ra trên gương mặt, lời nói. Điều đó khiến tôi không khỏi tò mò. Bạn bảo “những lúc không có khách thì cũng còn bao nhiêu thứ để làm, lau cái bàn sạch sẽ hơn, xếp lại đống chén bát cho gọn gàng, chụp lại ảnh món ăn hấp dẫn hơn”. Có như vậy, quán bạn toàn khách quen bởi sự bình yên lúc nào cũng được bày sẵn.

Có lẽ, thái độ là thứ vô cùng quan trọng để nghĩ tới một con đường đi làm với niềm vui và hạnh phúc. Bất kể đó là ai - người bán vé số - chủ nhà hàng hay một doanh nhân thành đạt. Giữ được những bình thản giữa được - mất, có - không không dễ. Bởi vậy, hạnh phúc trên con đường đi làm, trong cuộc sống này đòi hỏi sự vươn lên của mỗi người. Mà trái ngọt chỉ dành cho những ai thực sự biết nỗ lực và cố gắng.

Nếu người bán vé số nhận ra mình đang trao cơ hội may mắn đến một ai đó, hẳn họ sẽ bớt cau có với bản thân, với những người không chọn mua tờ vé. Nếu một người bán quán ăn nhận ra, chỉ khi mình gửi vào đó một năng lượng tích cực thì người thưởng thức mới nhận lại những hân hoan, vui vẻ và trong đó có phần của bản thân. Điều đó chắc chắn rằng, những ngày đi làm sẽ thật khác. Bởi mỗi hành động của mình tạo ra đều có ý nghĩa.

Nếu con đường về nhà dành đến sự an vui thì với con đường đi làm chính bạn sẽ tạo ra điều đó. Bất cứ điều gì trong cuộc sống đều đến trong góc nhìn, thái độ của mỗi người. Vì thế, biết đón nhận, biết cảm ơn dường như là những chiếc chìa khóa đúng nhất mở ra biết bao điều thú vị mà lúc đó sự an vui sẽ ở lại trên bất cứ con đường, hành trình nào của cuộc sống.

Yên Thường

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sắc hồng tô điểm bên sông Ngự Hà

Kèn hồng không phải là loa kèn họ nhà lan thường được trồng trong chậu, trong bồn mà là loại thân gỗ, vươn cao và được trồng dọc theo các con đường. Hoa kèn hồng xuất xứ từ châu Mỹ, đã được trồng phổ biến ở miền Tây, còn gọi là hoa chuông hồng. Hoa thường nở từ tháng 2 đến tháng 6. Khi cây ra hoa, hầu hết lá đều rụng, còn lại những cụm hoa tím tím, hồng hồng, dịu nhẹ và lãng mạn giữa ngày nắng.

Sắc hồng tô điểm bên sông Ngự Hà
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top