ClockThứ Ba, 26/10/2021 11:32

Chuyện những cô bé nhân viên ở quán cà phê

HNN - Con gái tôi mở quán cà phê nho nhỏ, bán cà phê và các loại trà sữa, nước ép cho khách mua mang đi. Vì đây là công việc làm thêm, nên con thuê nhân viên đứng quầy, là học sinh, sinh viên đại học. Trong đó, có cô bé mới chỉ là học sinh lớp 11.

Ngày mưa, nhớ cái bếp củiMưa rơi ngoài ngõ

Nhớ lại lúc con mới tốt nghiệp đại học, chưa có việc làm, con gái tôi cũng xin phép mẹ cho đi chạy bàn cà phê, với mức lương 900 nghìn đồng mỗi tháng. Là con muốn “cọ xát” thực tế, rèn luyện các kỹ năng trong cuộc sống và hiểu được rằng kiếm được đồng tiền phải vất vả như thế nào để biết quý trọng sức lao động và quý trọng đồng tiền, nên tôi đồng ý. Vậy nên, tôi cũng nghĩ như vậy, khi tiếp xúc với những cô bé nhân viên ở quán cà phê của con.

Nhân viên quán con, bạn nào cũng chăm chỉ. Ban đầu, việc pha chế còn lúng túng mỗi khi có nhiều khách cùng đến mua một lúc. Nhưng dần dần, các bạn thành thạo, mọi thao tác nhanh hơn, đồng thời “linh động” nở nụ cười, nói lời xin lỗi kèm câu “xin cô/ chú/ anh/ chị đợi một chút ạ” để khách cảm nhận sự trân trọng và đỡ sốt ruột. Nhiều bạn bè, đồng nghiệp của tôi ghé mua hàng, cũng tấm tắc khen nhân viên của quán đảm bảo vệ sinh khi sử dụng máy móc, nguyên liệu trong quá trình pha chế. Tôi thầm xuýt xoa vì các bạn ấy, tuy còn ít tuổi mà năng động, chịu khó và cả rất có ý thức trong công việc. Nhất là cô bé lớp 11, nhỏ tuổi nhất nhưng không thua kém gì các chị.

Một hôm, lẽ ra là ca làm của cô bé lớp 11, nhưng lại là nhân viên khác đứng quầy. Giải đáp thắc mắc, là câu chuyện về cuộc sống của cô bé nhân viên ấy. Cô mất mẹ. Ba cô nghiện rượu nên đôi khi xảy ra xô xát với người khác, khi say. Hoàn cảnh gia đình khó khăn, càng khó khăn hơn. Đã phải nghỉ học một năm để đi làm mưu sinh, cô bé định nghỉ hẳn thì được các dì, cậu…họ hàng giúp đỡ, động viên đi học lại. Hôm nay, ba của cô bé ấy lại “xảy ra chuyện”, cô phải đến bệnh viện bồi thường tiền cho người ta.

Hóa ra không chỉ để “cọ xát” thực tế, mà cùng với sự giúp đỡ của người thân, cô bé ấy đi làm thêm vì mưu sinh và “gánh vác” cả những gánh nặng tinh thần và vật chất. Tôi lặng người vì thương, quý nghị lực của cô bé ấy.

Một lần khác, cô bé nhân viên là sinh viên đại học, trong ca làm của mình, vô ý làm vỡ cái bếp từ. Bạn đi mua ngay một chiếc khác thay thế. Con gái tôi bảo: “Em chỉ vô ý thôi mà, để chị gửi lại tiền cho em”. Nhưng cô bé nhân viên từ chối với lý do, phải biết chịu trách nhiệm và có bỏ tiền ra mua đền, bạn mới nhớ lâu, để sau này biết cẩn thận trong mọi việc.    

Từ một quán cà phê “bé nhỏ”, tôi được biết đến những người trẻ, tuy đang ở tuổi đi học, nhưng trưởng thành trong cả suy nghĩ và hành động. Những bạn trẻ nghị lực và biết chịu trách nhiệm ấy, sau này chắc chắn sẽ có nhiều “vốn liếng” để tự tin và thành công hơn trong công việc, cuộc sống.

Duy Trí

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa

TIN MỚI

Return to top