ClockThứ Bảy, 30/05/2026 16:37

Chiếc tivi cũ của ba

HNN - Chiếc tivi cũ vẫn nằm ở góc nhà như một chứng nhân câm lặng của bao tháng năm đã qua. Nó không còn hoạt động nữa, lớp vỏ nhựa đã ngả màu, mặt kính xước mờ, nhưng với tôi, đó không chỉ là một món đồ điện tử cũ kỹ. Đó là một phần ký ức, là một phần của ba.

Điểm danh các mẫu Smart Tivi Xiaomi nên mua năm nayTop 5 tivi Xiaomi màn hình lớn đáng mua nhất 2025Smart Tivi Sanco – Chất lượng vượt trội, giá rẻ bất ngờ

 

Tôi còn nhớ như in ngày ba cõng chiếc tivi về nhà. Đó là một buổi chiều mùa hè, nắng như rót mật xuống con đường làng đầy bụi đỏ. Ba về, vai áo ướt đẫm mồ hôi, tay cẩn thận ôm chiếc tivi - món quà đầu tiên và cũng là duy nhất ba mua cho cả nhà sau mấy năm trời tích góp tiền từ những ngày đi phụ hồ tận thành phố.

Hồi đó, nhà tôi nghèo. Một chiếc tivi nhỏ, trắng đen thôi cũng là điều xa xỉ. Thế mà ba quyết tâm mua, không phải vì thích xem, mà vì sợ con cái mình lạc hậu, sợ tôi không theo kịp bạn bè. Ba bảo: “Phải cho tụi nhỏ xem thời sự, xem học hành, chứ sống trong cái xó này hoài thì biết gì ngoài ruộng với đồng”. Chiếc tivi được đặt lên cái bàn gỗ cũ, phủ khăn trắng, bên cạnh là chiếc quạt con cóc kêu rè rè mỗi lần quay. Mỗi tối, cả nhà quây quần xem chương trình thời sự, rồi tới phim truyện. Cuộc sống cứ vậy êm đềm.

Tôi lớn lên cùng chiếc tivi. Qua nó, tôi biết thế nào là đất nước bên ngoài lũy tre làng. Biết có những nơi mùa đông tuyết trắng, có những người không nói tiếng Việt, biết chữ “Hà Nội” không chỉ là một cái tên trong sách giáo khoa. Cũng nhờ chiếc tivi ấy, tôi mê mẩn những chương trình học tiếng Anh buổi tối.

Chiếc tivi cũ không chỉ là cầu nối giữa tôi và thế giới, mà còn là sợi dây vô hình gắn kết tình thân. Những đêm mưa, điện chập chờn, màn hình nhòe sọc, cả nhà vẫn ngồi co ro xem cùng nhau. Có hôm mất sóng, ba cầm cây ăng-ten đi lòng vòng quanh sân, với kiểu nghiêng đầu lạ lùng, cứ như đang nhảy múa với gió.

Rồi thời gian trôi đi, tôi lên thành phố học, chiếc tivi bắt đầu hỏng hóc. Có lần về quê, tôi thấy nó nằm im lìm, bị thay thế bởi một chiếc tivi mới. Nhưng ba vẫn giữ lại, lau chùi cẩn thận mỗi tuần. Tôi hỏi sao không bỏ, ba bảo: “Cái này coi không được nữa, nhưng nó là kỷ niệm. Kỷ niệm thì không bỏ”.

Ba mất vào một ngày thu, vào lúc những hàng cau trước ngõ bắt đầu rụng lá. Ngày dọn lại nhà sau tang lễ, tôi thấy chiếc tivi vẫn nằm đó, một mình trong góc. Im lìm như thể vẫn đang chờ một bàn tay bật nút, chờ tiếng cười trẻ thơ, chờ dáng người đàn ông ngồi trầm ngâm trước màn hình. Tôi cũng không bỏ nó. Tôi gói kỹ chiếc tivi trong lớp khăn mềm, mang về thành phố, đặt trong phòng làm việc.

Có người hỏi sao giữ đồ cũ làm gì, tôi chỉ cười: “Ký ức của ba tôi đó”. Mỗi khi nhớ nhà, tôi lại ngồi nhìn nó, như thể ba đang hiện diện đâu đó trong căn phòng, lặng lẽ, trầm ngâm, nhưng ấm áp vô cùng. Có lần con trai tôi tò mò hỏi: “Ba ơi, cái hộp gì mà cũ vậy?”. Tôi kể cho nó nghe về chiếc tivi không có điều khiển, không màu sắc rực rỡ, nhưng có cả bầu trời tuổi thơ của ba ngày ấy. Tôi kể cho con nghe về ông nội - người đàn ông suốt đời chỉ mong con cái được học hành, được biết thế giới ngoài cánh đồng lúa.

Chiếc tivi cũ bây giờ không còn là vật dụng. Nó là biểu tượng của một tình yêu lặng thầm, là lời nhắn nhủ rằng, trong những điều tưởng như nhỏ nhặt, có thể cất giữ cả một đời người.

Nhật Thành
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Cuốn sách của ba

Tôi chưa từng thấy ba đọc nhiều sách. Sau 1975, ba trút bỏ bộ đồ lính quân y của chế độ cũ, trở về nhà với công việc của một người y tá “tư” với túi xách đựng nào ống nghe, máy đo huyết áp, mấy chai dịch truyền, vài lọ thuốc thông thường, hàng ngày đạp xe khắp làng trên xóm dưới đến từng nhà thân chủ khám và chữa bệnh. Từ ngày ấy, ba đã làm công việc “home care” của một “bác sĩ gia đình”, một công việc, một chức danh mà mãi sau này tôi mới được học, tiếp cận và thấy đang dần được áp dụng trong thực hành y tế Việt Nam. Nghỉ ngơi sau một ngày làm việc bận rộn, ba cầm lên những cuốn sách ít ỏi của mình: Bộ sách giáo khoa Anh ngữ Thực dụng “English For Today” do Giáo sư Lê Bá Kông dịch, rất nổi tiếng thời đó. Ba dạy tiếng Anh cho chị em tôi.

Cuốn sách của ba
Phong Dinh chuyển mình

Hình thành trên cơ sở sáp nhập 3 phường, xã Phong Hòa, Phong Bình và Phong Chương của huyện Phong Điền cũ, phường Phong Dinh được biết đến là “căn cứ lõm” vùng sâu, mảnh đất chịu nhiều gian khổ trong kháng chiến, giờ đây đang chuyển mình mạnh mẽ...

Phong Dinh chuyển mình
Như những ngày đông cũ

Tháng Mười Một về, gió chớm lạnh, những ngày đông lại đến. Đâu đó trong không gian, mùi hương đặc trưng của mùa đông thoảng qua, mang theo những ký ức cũ kỹ và dịu dàng. Như thể mùa đông chẳng hề vội vã, chỉ khe khẽ gõ cửa, nhắc nhở chúng ta về những ngày đã qua, về những tháng năm đã cũ.

Như những ngày đông cũ
Đôi bàn tay của ba

Ba tôi là một người nông dân chân chất, không nhiều lời và cũng chẳng thể hiện tình cảm bằng lời nói. Nhưng mỗi lần nhìn thấy hai bàn tay chai sạn, rám nắng của ba, tôi luôn cảm nhận được tình yêu sâu thẳm mà ba dành cho gia đình. Hai bàn tay của ba không mềm mại, không đẹp, nhưng lại mang trong đó biết bao nhiêu vết dấu của cuộc mưu sinh.

Đôi bàn tay của ba
Không chỉ là những quyển sách cũ

Những tưởng chỉ là những cuốn sách với màu giấy đã phai dần theo thời gian, thế nhưng giữa lòng Cố đô, vẫn có những con người dành trọn tình yêu cho sách cũ theo nhiều cách khác nhau.

Không chỉ là những quyển sách cũ

TIN MỚI

Return to top