ClockThứ Ba, 13/12/2016 13:51

40 năm níu nghề làm thẻ xăm hường

HNN - “Tui chỉ lo không có ai để truyền nghề. Nếu trò chơi đổ xăm hường tao nhã, mang đặc trưng của xứ Huế mà thất truyền thì tiếc lắm”. Đó là nỗi lòng của ông Đặng Văn Tố (67 tuổi, ở đường Xuân 68, phường Thuận Lộc- Huế) người có hơn 40 năm gắn bó cùng những thẻ xăm hường.

Những thẻ xăm hường do ông Tố khắc rất đẹp và có hồn

Đổ xăm hường là trò chơi có từ triều Nguyễn; sau đó, các quan lại và những người trong Nguyễn Phước tộc mang ra ngoài và trở nên phổ biến từ thành thị đến nông thôn Thừa Thiên Huế. Đổ xăm hường là trò chơi gieo con xúc xắc (còn gọi là hột tào cáo, hột xí ngầu) để giành những chiếc thẻ khắc chữ màu đỏ, ghi các học vị trong hệ thống khoa cử thời xưa, gồm: tú tài, cử nhân, tiến sĩ, hội nguyên, thám hoa, bảng nhãn và trạng nguyên. Trò chơi đổ xăm hường rất phù hợp với việc tạo không khí ấm cúng, quây quần cùng gia đình ngày Tết. Đây là một thú chơi tao nhã và không có tính sát phạt.

Nghe về trò chơi này khá lâu, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được tận tay cầm những thẻ xăm và được hướng dẫn luật chơi. Tiếng leng keng vui tai của những con xúc xắc xoay tròn trong cái tô cùng tiếng lách cách của những thẻ hường khi va vào nhau càng thôi thúc tôi tìm hiểu về trò chơi này.

Theo ông Tố, mỗi dịp gần Tết ông bán được khoảng 300 bộ xăm hường (một bộ xăm hường làm bằng xương có giá 350 ngàn), khách mua chủ yếu là lứa tuổi trung niên. Ông cũng ký gửi sản phẩm ở các cửa hàng lưu niệm và chợ Đông Ba. Sản phẩm xăm hường của ông đạt giải khuyến khích tại hội thi hàng lưu niệm và quà tặng tại Festival Huế 2010.

Kể về cơ duyên trở thành người thợ, ông Tố cho biết: “Khi còn nhỏ cứ mong Tết đến để chơi đổ xăm hường cùng người thân trong gia đình. Lớn lên tí nữa tui tự mày mò học hỏi làm cho được một bộ xăm hường để chơi. Rồi ai cũng khen làm đẹp, các thẻ xăm rất có hồn vậy là tui gắn bó luôn với nghề làm xăm hường”. Ông nói thêm, nhiều người cho rằng, trò chơi này bắt nguồn từ Trung Quốc là không đúng vì ngay từ cái tên gọi của trò chơi “xăm hường” là tên thuần Việt và Huế đặc”. Tên gọi này chỉ ra việc từ chữ Hồng nói trại ra thành chữ Hường. Đây là lối nói tránh những từ húy kỵ rất phổ biến ở Huế như cửa Đông Hoa nói trại thành cửa Đông Ba.

Trước đây, những bộ xăm hường của ông Tố chủ yếu làm bằng gỗ và tre, nhưng độ bền không cao nên sau này chuyển qua làm bằng xương. Xương động vật sau khi cưa thành phẩm được đem nấu hàng giờ đồng hồ. Trước khi được định hình và khắc những thẻ hường, phải ngâm vôi để làm mất mùi hôi; sau khi sơn, còn được đánh bóng để sơn ăn vào các đường khắc và bề mặt thẻ hường nhẵn, bóng và đẹp hơn.

Chọn cho mình một nghề khá vất vả, những sản phẩm làm ra không được nhiều người biết đến, thu nhập cũng không cao vì thường cuối năm mới có khách tìm đến mua xăm hường chơi Tết, nhưng hơn 40 năm qua, ông Tố chưa một lần có ý định bỏ nghề. Cũng chính vì tình yêu, sự đam mê với những thẻ hường mà ông đã dày công mày mò để sáng chế ra máy khắc chia tỉ lệ. Sau nhiều năm nghiên cứu, chỉnh sửa, đến năm 2005 ông cho ra đời một chiếc máy hoàn chỉnh. “Từ khi có chiếc máy chia tỉ lệ này giai đoạn khắc hình lên thẻ hường thuận tiện hơn nhiều. Tui chỉ việc chạy máy và khắc theo hình mẫu. Cũng nhờ thế, những thẻ hường được khắc chính xác, cân đối và đẹp hơn”, ông Tố chia sẻ. Ông cũng cho biết, trước đây ở Cố đô này cũng có dăm bảy người làm nghề khắc xăm hường nhưng do người biết chơi trò này ngày một ít nên họ cũng lần lượt bỏ nghề, chỉ còn ông là quyết đeo bám đến ngày hôm nay. “Giờ con cái lớn rồi, chúng nó bảo ba không phải vất vả đục đục, đẽo đẽo cả ngày nữa. Quen tay rồi, giờ mà nghỉ thì buồn lắm. Với lại, mỗi chiếc xăm làm chẳng khác gì đứa con tinh thần của mình, còn chút sức lực thì tui vẫn còn làm”, nói đoạn giọng ông chùng xuống, trên khuôn mặt thoáng chút trầm tư: “Tui chỉ lo không có ai để truyền nghề, nếu mai này trò chơi tao nhã mang đặc trưng của xứ Huế mà thất truyền thì tiếc lắm”, giờ ai muốn học tui đều sẵn lòng truyền nghề. Mong sao, bản sắc văn hóa dân tộc được trường tồn”.

Một bộ xăm hường gồm ba món chính: Những chiếc thẻ (xăm), sáu con xúc xắc và chiếc tô sứ sâu lòng để gieo xúc xắc (đổ hột). Riêng bộ thẻ thì tùy điều kiện của chủ nhân mà được làm bằng ngà voi, xương thú hay cật tre. Mỗi bộ xăm hường gồm 63 chiếc thẻ. Thẻ cao nhất là trạng nguyên (1 thẻ), được tính 32 điểm. Tiếp theo là 1 thẻ bảng nhãn và 1 thẻ thám hoa (16 điểm/thẻ); 4 thẻ hội nguyên (8 điểm/thẻ), 8 thẻ tiến sĩ (4 điểm/thẻ), 16 thẻ cử nhân (2 điểm/thẻ) và 32 thẻ tú tài (1 điểm/thẻ).

Bài, ảnh: Thanh Thảo

 

 

 

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức

Gần 20 năm qua, anh Ngô Quý Đức (quê Hà Nội, hiện sinh sống tại Huế) dành nhiều thời gian rong ruổi khắp các làng nghề truyền thống, gặp gỡ nghệ nhân, sưu tầm tư liệu và tìm cách lưu giữ những giá trị văn hóa đang dần mai một. Xuất thân từ ngành công nghệ thông tin, anh lại chọn gắn bó với hành trình bảo tồn di sản và kết nối các giá trị làng nghề với đời sống đương đại. Với Huế ngày nay, anh chia sẻ về những câu chuyện đáng nhớ và những dự định sắp tới.

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức
Một thuở nôi mây

Nằm trên con đường Lê Duẩn, nghề đan nôi mây của Huế giờ chỉ còn lại vài mái nhà lặng lẽ giữ nghề. Những người thợ già vẫn cần mẫn bên sợi mây quen thuộc, đan từng mắt nôi như một cách giữ lại tiếng ru “ầu ơ” cùng ký ức bao thế hệ người Huế.

Một thuở nôi mây
Giữ nghề vẽ tranh gương

Ở phố cổ Bao Vinh, bà Trần Thị Minh Phụng vẫn ngày ngày tỉ mẩn cầm cọ vẽ tranh kính như cách gia đình bà đã làm suốt nhiều thế hệ. Khi lớp thợ xưa gần như không còn, đôi tay của người phụ nữ ngoài 50 tuổi trở thành nơi lưu giữ một nghề từng gắn với mỹ thuật cung đình Huế.

Giữ nghề vẽ tranh gương
Người giữ lửa xăm hường Huế

Giữa nhịp sống hiện đại, nghề làm xăm hường - trò chơi dân gian xuất phát từ cung đình Triều Nguyễn vẫn lặng lẽ được gìn giữ. Gần 50 năm qua, nghệ nhân Đặng Văn Tố bền bỉ với nghề và gần như là người hiếm hoi còn làm xăm hường một cách bài bản.

Người giữ lửa xăm hường Huế
Người trẻ giữ nghề xưa

Sinh ra ở Huế - nơi nghề thủ công gắn bó sâu sắc với đời sống tâm linh, Trần Phước Hoàng (28 tuổi) chọn gắn bó với nghề khắc long vị. Gần 10 năm theo nghề, anh đã lặng lẽ gìn giữ giá trị truyền thống qua từng sản phẩm được tạo tác bằng tâm huyết.

Người trẻ giữ nghề xưa

TIN MỚI

Return to top