ClockThứ Ba, 31/01/2023 14:01

Ký ức của người trở về

HNN - Trong dòng ký ức về những năm tháng chiến tranh ác liệt, những tháng ngày cầm súng nơi chiến trường thì có lẽ Chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968 là khoảng thời gian người cựu binh, Đại tá Nguyễn Đức Thuận (sinh năm 1943, tại Bố Trạch, Quảng Bình) không thể nào quên. Bởi ông đã cùng đồng đội can trường chiến đấu tới viên đạn cuối cùng và may mắn trở về...

Quá trình hình thành chủ trương chiến lược Xuân Mậu Thân 1968Tổ chức phương án kỷ niệm 55 năm Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968

Đại tá Nguyễn Đức Thuận cùng những kỷ vật của thời chiến đấu oanh liệt

Ký ức của dũng sĩ diệt Mỹ

Cũng như bao chàng trai đất Việt, năm 20 tuổi (1963), người thanh niên quê Quảng Bình Nguyễn Đức Thuận lên đường cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Sau thời gian chiến đấu ở Lào, cuối năm 1965, Sư đoàn 324 của ông được điều động về nước và đóng quân cơ động trong dân (Nghệ An – Hà Tĩnh – Quảng Bình – Quảng Trị). Sau chiến công trận Gio An (Quảng Trị) tiêu diệt 2 tiểu đoàn Mỹ thì cuối năm 1967, Trung đoàn của ông được nhận nhiệm vụ đánh địch tại Đường 9 để kéo giãn địch ra khỏi mặt trận Huế.

Sau đó, Trung đoàn nhận nhiệm vụ “bôn tập” (hành quân khẩn trương) vào tăng cường cho mặt trận Huế, với nhiệm vụ đánh chiếm Đại nội Huế, khu An Hòa, cụm Hương Cần, bao vây, cắt đứt hành lang vận chuyển trên sông Hương của địch để giữ Đại nội Huế, sân bay Tây Lộc, chợ Đông Ba, cầu Trường Tiền...

CCB Nguyễn Đức Thuận nhớ lại, khi bị Mỹ phát hiện nơi đóng quân của đơn vị, đã đưa quân bao vây trên cánh đồng Thanh Lương (Hương Trà). Mặc dù địch vừa đông vừa mạnh, có cả phi pháo, xe tăng hỗ trợ, nhưng ông cùng đồng đội đã anh dũng chiến đấu tiêu diệt, bẻ gãy lần lượt các mũi, các hướng tấn công của địch. Trong 4 ngày đêm chiến đấu, đơn vị ông đã tiêu diệt 150 tên địch, 5 chiếc xe tăng. Trận mở đầu Thanh Lương (Hương Trà) vào cuối tháng 3/1968 giành thắng lợi giòn giã, khiến Mỹ phải rút quân tháo chạy về đồn Tứ Hạ.

Hồi sinh

Trận đánh nào cũng ác liệt, cũng có những mất mát, đau thương khi tận mắt chứng kiến những người đồng đội cùng vào sinh ra tử vĩnh viễn nằm xuống. Nhưng với trận Phước Yên (xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền) sẽ mãi là ký ức anh hùng.

“Khi Tiểu đoàn 8 của ông hành quân từ Thanh Lương về Phước Yên thì bị địch bám sát. Trước  tình thế đó, chỉ huy tiểu đoàn lên kế hoạch đánh càn trong 1 ngày đêm để tìm cách chuyển quân đi nơi khác. Trái với dự định, địch không cho 1 đơn vị nhỏ chạm trán với quân ta như trước mà huy động lực lượng địch gấp 7 lần quân ta, xuống cánh đồng trống, lấy dây thép gai rào tứ phía, cài mìn. Lúc đó, Tiểu đoàn 8 ở Phe Giữa (Phước Yên, Quảng Thọ) như trong vòng bủa vây lưới quét của địch.

Mặc dù nằm trong vòng vây của địch, nhưng toàn bộ chiến sĩ đã cùng quyết tâm đánh đến viên đạn, tay súng cuối cùng, thà hy sinh chứ không để địch bắt. Khi bốn bề phi báo tiếp tục dội xuống cùng những trận tấn công liên tiếp của địch, Tiểu đoàn 8 vẫn quyết liệt đánh trả. Bị kẹp chặt trong vòng vây của địch, Quân khu đã điều động 1 tiểu đoàn hỗ trợ mở đường máu, nhưng cuộc mở đường máu không thành. Lực lượng bị tiêu hao quá nhiều, chỉ huy tiểu đoàn đã động viên cán bộ, chiến sĩ “xốc” lại tinh thần, nắm chắc tay súng để mở đường máu và đã đưa được 46 đồng chí về căn cứ an toàn - ông Thuận nhớ lại.

Giọng chùng lại, ông kể tiếp: “Trong số chiến sĩ hy sinh ở trận Phước Yên có tôi. Do trúng đạn, bị thương nặng nên ai cũng tưởng tôi đã chết. Đến khi địch rút lui, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 1 do đồng chí Võ Chót chỉ huy về làm công tác thương binh tử sĩ phát hiện tôi còn thở thoi thóp, lúc tỉnh, lúc mê đã cho các chiến sĩ cáng lên chiến khu. Nhưng trên đường đi bị địch bao vây ác liệt nên gửi tôi cho Nhân dân làng Bao La (xã Quảng Phú, huyện Quảng Điền) chữa trị, chăm sóc”.

Sau 3 tháng điều trị vết thương, CCB Nguyễn Đức Thuận tiếp tục công tác tại Huyện đội Quảng Điền, đến cuối năm 1968, ông trở lại rừng nhận nhiệm vụ mới và tiếp tục cầm súng chiến đấu cho tới ngày hòa bình lập lại.

55 năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ lại Chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968, nhớ lại trận Phước Yên, nhớ tới những người đồng đội của mình, ông Thuận vẫn xúc động và không kìm được nước mắt. Những năm tháng hào hùng cùng những hồi ức không thể nào quên của ông và đồng đội sẽ mãi lưu truyền trong sử sách và là niềm tự hào của lớp lớp thế hệ con cháu như chúng tôi.

Bài, ảnh: Thanh Thảo

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Giữ lại những ký ức của một vùng đất

Mỗi vùng đất đều có những ký ức riêng của mình. Có những ký ức được lưu giữ trong sách sử, trong bia đá, trong đình chùa, miếu mạo. Nhưng cũng có những ký ức hiện diện rất đỗi bình dị trong tên gọi của một ngôi làng, một xóm nhỏ, một bến nước hay một cánh đồng. Trải qua hàng trăm năm, những địa danh ấy không chỉ giúp con người xác định nơi chốn cư trú mà còn trở thành một phần của bản sắc văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Giữ lại những ký ức của một vùng đất
Dòng sông thương nhớ

Có dòng sông chảy qua thương nhớ, mang theo những ngày cũ lặng lẽ trôi về phía xa xăm. Con nước ấy, ngược dòng là miền ký ức sâu thẳm, xuôi dòng là điệu hò “mái nhì mái đẩy”, là phù sa đỏ nặng đôi bờ. Người ta nói rằng, Huế sinh ra từ dòng Hương, như đứa trẻ lớn lên từ nhịp tim dịu dàng của mẹ. Và đôi khi, vào những buổi chiều bảng lảng sương, tôi có cảm giác dòng sông ấy cũng biết trở dạ…

Dòng sông thương nhớ
Lắng lại ký ức chiến tranh với “Góc khuất Trường Sơn”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về Trường Sơn vẫn còn nguyên sức nặng trong ký ức nhiều thế hệ. “Góc khuất Trường Sơn” của Phạm Việt Long (Nhà Xuất bản Hội Nhà văn, 2025) vì thế trở thành một điểm nhấn trầm lắng, mở ra những lát cắt ít được nhắc đến, đầy ám ảnh.

Lắng lại ký ức chiến tranh với “Góc khuất Trường Sơn”
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Người bán ký ức

Hơn một năm nay, tiệm cơm ông Tư không chỉ là chỗ tôi ghé qua ăn những món quê không có thực đơn cố định, mỗi tuần chừng hai, ba lần. Nó còn là điểm dừng chân của tôi mỗi lúc tôi thấy mệt nhoài khi bị cuốn vào vòng xoáy công việc.

Người bán ký ức

TIN MỚI

Return to top