ClockThứ Ba, 16/10/2018 17:57

Không bao giờ cũ...

Nội tôiNhớ bà

Thằng bé cứ vùng vằng nhăn nhó không chịu mặc áo, chiếc nào mẹ nó mang ra nó cũng chê xấu, chê cũ. Vợ chồng anh chị vừa dỗ dành con, vừa cười ra vẻ hài lòng. Thằng bé như vậy là đã bắt đầu khôn ra, biết mới biết cũ, biết xấu biết đẹp... Là người chứng kiến, tôi cũng cười... đối ngoại, nhưng lòng lại vẩn vơ nhớ về ba tôi.

Lúc sinh thời, thỉnh thoảng ông vẫn dạy mấy chị em tôi phải biết “mặc áo cũ, áo vá cho quen”, cho dù chúng tôi có người mẹ tảo tần lại có tay buôn bán, nên mấy chị em tôi chưa phải chịu cảnh thiếu thốn bao giờ. Ba tôi bảo, chính ông, thuở nhỏ vẫn thường được ông nội dạy như vậy. Thế hệ của ba tôi phải trải qua rất nhiều biến động, bãi bể nương dâu chỉ là trong thoáng chốc. Nạn đói 1945, rồi “thời kỳ chín năm” hễ có Tây đi càn là nhà cửa, áo quần bị đốt sạch, ba tôi và mấy người em phải nắm triêng gióng của mẹ chạy loạn hết làng này sang làng khác. Cái ăn thì có lúc có khoai với sắn cũng đã là quý lắm rồi. Lớn một chút, ba tôi được cha mẹ gửi lên phố học nghề. Tiếng học nghề, nhưng kiêm luôn cả người giúp việc cho nhà thầy. Mà hồi ấy ai đi học nghề cũng thế cả. Nhà thầy cũng nghèo, cũng thiếu trước hụt sau, phận học trò dĩ nhiên làm sao đầy đủ. Ba tôi luôn chờ mong đến tết, để được thăm nhà, và để được mạ mua cho chiếc quần đùi dài hơn, dày hơn một tí mặc cho đỡ lạnh trong tháng giá ngày đông. Những năm ấy, ông tôi theo kháng chiến đi biền biệt, không có cha bên cạnh, trong nhọc nhằn khốn khó, ba tôi chợt hiểu và càng thấy thấm thía lời dạy của cha mình. Cũng từ lời dạy đó, chuyện ăn mặc của ba tôi không bao giờ cầu kỳ, sang cũng được mà tuềnh toàng cũng chẳng sao, miễn rằng phù hợp. Ba tôi cũng làm đủ mọi việc, không nề hà nặng nhọc, khó khăn. “Ăn mặc cũng vậy mà công việc cũng thế, phải trải hết, phải quen hết thì mới không hụt hẫng, không buông xuôi gục ngã, ở đâu cũng sống được, trước bất kỳ hoàn cảnh nào cũng sống được.”- Ba tôi vẫn thường tỉ tê khi tôi phụ giúp ông cùng làm việc này việc khác.

Bây giờ nếu khuyên như thế, không chừng có người, nhất là các bạn trẻ sẽ cho rằng... hâm. Ừ, thì có thể rằng hâm, nhưng với riêng tôi, đó mãi mãi vẫn là một triết lý sống không bao giờ cũ.

Huy Khánh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Về trong bóng người

Mưa dai dẳng không dứt. Khu vườn sau nhà ông Hùng vốn xanh mướt đầy sức sống, sau mấy ngày mưa dầm đã trở nên xác xơ. Đêm qua, gió về thổi quần quật ngoài vườn như ai trút giận. Nằm trong nhà, ông nghe rõ từng trận gió đánh bật tấm màn mưa, quất chan chát lên mái tôn.

Về trong bóng người
Khi Tết Việt hiện diện trong những gia đình đa quốc tịch

Tết Nguyên đán là dịp lễ truyền thống quan trọng nhất của người Việt, nơi giá trị gia đình, phong tục và bản sắc văn hóa được gìn giữ qua nhiều thế hệ. Vì vậy, Tết trở nên đặc biệt hơn đối với nhiều gia đình tại Việt Nam có thành viên đến từ những quốc gia khác.

Khi Tết Việt hiện diện trong những gia đình đa quốc tịch
Tết sum vầy

Trước Tết hơn một tháng, tôi được vài người bạn gạ gẫm: Tết năm nay đổi mới đi, mấy gia đình rủ nhau đi du lịch bữa. Nghe hấp dẫn đấy, thoáng ngần ngừ chút, nhưng rồi tôi lắc đầu: Thôi, mấy bạn cứ đi vui vẻ, năm nay nhà mình có việc, chưa đi được.

Tết sum vầy
Du lịch hoài niệm

Với một Cố đô như Huế, mỗi góc phố, làng quê hay những lăng tẩm đều lưu giữ dấu vết những câu chuyện của ký ức. Nhiều du khách đến Huế không chỉ để du lịch mà còn là hành trình trở về hoài niệm. Đó là cơ hội để Huế nắm bắt một loại hình du lịch đang là xu hướng.

Du lịch hoài niệm

TIN MỚI

Return to top