ClockThứ Ba, 12/10/2021 14:38

“Ông có phải là bố của tôi không?”

Xóm ấm“Dập lửa” nhà hàng xóm

9 giờ tối. Khu phố đang yên bỗng giật mình bởi tiếng la hét vọng lên từ nhà người hàng xóm, kèm tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng. "Tao hỏi mày. Mày có phải là con của tao không" - Tiếng ông bố hét lên giận dữ. "Tôi hỏi ông, ông có phải là bố của tôi không?" - Tiếng cậu con trai cũng hét lên, với vẻ giận dữ không kém.

Khi mọi người chạy đến, đập vào mắt là cảnh hai bố con nhà hàng xóm đang túm lấy nhau. Ông bố kẹp cổ cậu con trai với con dao trên tay.  Bên cạnh, bà mẹ chạy quanh, dáng vẻ tơi tả, bất lực. Chỉ khi tổ trưởng dân phố và công an khu vực đến, mọi chuyện mới vãn hồi.

Việc nhà hàng xóm cãi vã, đánh nhau không còn là chuyện mới. Căn nguyên là do anh chồng hay quá chén. Cũng vì ham bù khú, tối nào ông cũng về nhà khi đã ngà ngà hơi men. Không làm chủ được mình, chỉ một chút không vừa ý, là cãi vã, to tiếng.

 Mỗi lần nhắc chuyện hàng xóm, nhiều người lại thở dài, thương cảm cho chị vợ. Người phụ nữ ấy trông thật hiền lành, lại bị tật nhẹ ở chân. Chị mưu sinh bằng gánh cháo bò đầu ngõ. Quán thưa khách, có khi 9 giờ đêm mới về đến nhà. Mùa dịch ế ẩm, chị lại dong xe nhặt ve chai.

Có dịp ghé quán cháo của chị, hỏi chuyện, chị tâm sự: “Ổng làm có đồng nào, đều rủ bạn nhậu hết. Tối về cũng không lúc nào yên. Thôi đời mình coi như đã xong. Chỉ cố làm lụng lo cho các con”. Trong đôi mắt rất buồn của chị, một niềm vui ánh lên, khi chị nói về các con. “Nhưng mà các con cũng đâu có yên với ổng”, chị lại thở dài.

Sau đêm cãi vã ầm ĩ, mấy ngày sau, chúng tôi không còn thấy ba mẹ con chị hàng xóm nữa. Nghe đâu, họ đã đem nhau về quê ngoại tá túc. Căn nhà nhỏ vốn sạch sẽ giờ thật lạnh lẽo. Chỉ có anh chồng đi sớm, về tối. Vẫn cái bóng xiêu vẹo của ông chân thấp, chân cao về nhà. Khác chăng, giờ đây, ông chẳng còn ai để gây sự.

Không biết, sự trống vắng ấy có làm người đàn ông kia tỉnh trí? Nhưng câu hỏi đau đớn của cậu con trai "ông có phải là bố của tôi không", với tất cả nỗi thất vọng về cha mình, lại đau nhói trong tim người nghe. Sự ích kỷ, thiếu tu dưỡng của một ông bố đã làm đau một mái nhà.

NHẬT NGUYÊN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top