ClockChủ Nhật, 24/11/2019 14:41

Mùi ngọc lan bên cửa sổ

HNN - "Huế luôn có những góc thật lạ lùng khiến những người đến rồi đi cứ vương vấn mãi!"- Chị nói vậy với tôi trước khi ra sân bay trở về Sài Gòn. Tôi chẳng biết nói gì trước lúc từ biệt nên chỉ biết mỉm cười. Đúng rồi, Huế luôn đặc biệt với những người lỡ tương tư mảnh đất này.

Chị ghé về Huế một ngày mưa, chọn một chỗ nghỉ nhỏ xinh trong góc phố. Chị bảo "phố tây cũng lạ, bên ngoài những hàng quán ồn ào là thế nhưng chỉ cần rẽ vào những con hẻm thì yên tĩnh lắm". Phải rồi, những con hẻm quanh co nằm trong lòng Huế luôn tĩnh lặng và yên bình lắm, thoảng đâu đó còn nghe mùi hương ngọc lan.

Người Huế dường như rất "kỵ" trồng cây ngọc lan trong vườn nhà, bởi đây là loại cây cổ thụ và có mùi thơm quyến rũ, với một vùng đất tâm linh thì mùi hương tỏa ra ban đêm luôn có sức hút với những điều kỳ bí. Tôi nói với chị như thế khi đứng nhìn những bông ngọc lan đang nở ngoài cửa sổ phòng chị, trong khu phố tây.

Căn phòng ấm cúng cho một ngày mưa. Cái lạnh se se thôi đã khiến chị suýt xoa vui mừng vì cuối cùng cũng đã "nếm được cái lạnh mùa đông xứ Huế". Tôi chẳng muốn chơi khăm chị thêm một lần nào nữa, bởi nếu tôi nói rằng mùa đông Huế lạnh hơn nhiều, khi người ta phải mặc những chiếc áo thiệt dày, mang khăn quàng cổ và chẳng muốn đi đâu ra khỏi nhà, nhiệt độ ngoài trời trung bình khoảng mười lăm độ. Tôi không muốn nói đều đó vì sợ cái lạnh mùa đông đẹp đẽ mà chị đang cảm nhận trôi tuột đi mất.

Tôi đưa chị về thăm Rú Chá vào một ngày trời nhiều gió. Cả một khu rừng ngập mặn chỉ có mình chúng tôi ghé thăm. Rú Chá đã đi qua mùa thu vàng rụng lá, đã đi qua mùa cành trơ gầy, đã đi qua mùa sâu giăng, chỉ còn những vòm lá xanh um trên đầu. Rú Chá đẹp lắm. Những đám lau sậy hai bên đường đi cứ ngã nghiêng theo gió như muốn níu chân người đi đường.

Trời thương tình nên chờ chúng tôi quay trở về mới đổ lại một cơn mưa. Bên tô bánh canh nóng hổi xứ Nam Phổ với chén nước mắm ớt cay xè, chị bảo, ớt gì vừa thơm, vừa ngọt, vừa cay xé lưỡi. Cái xứ gì mà đến vị ớt cũng riêng.

Tôi đưa chị trở về căn phòng có hương ngọc lan, chén trà ấm cuối ngày bên một góc bàn với những bông hoa sen đã đến dịp tàn. Năm nay lạ quá, tháng mười một sen vẫn còn nở đầy hồ, bên Tịnh Tâm vẫn còn sắc hồng vương vấn trên mặt nước. Ra chợ, tôi vẫn mua được chục sen về thắp hương ngày rằm. Huế chừ lạ lắm, đến sen cũng không muốn tàn thì phải.

Chị rủ tôi đến thăm Bảo tàng nghệ thuật Điềm Phùng Thị. Ngôi nhà theo phong cách Pháp, màu trắng, với một vườn tượng nằm bên dòng sông Hương. Nhìn chị say mê ngắm những tác phẩm nghệ thuật đã từng tìm hiểu qua trang sách với cái vẻ thư thả vô cùng.

Huế luôn có những góc thật lạ lùng, chị hẹn tôi sẽ ghé thăm vào một dịp khác. Phải rồi, Huế ngoài đền đài lăng tẩm, ngoài những địa chỉ đã được đưa vào tour du lịch thì vẫn còn những điểm rất đặc biệt, như là một khuôn viên Đại học Huế với hàng hoa sứ trước sân mà hôm đi qua chị rất muốn được ghé lại, hay như căn nhà nhỏ có hương ngọc lan bên cửa sổ này đó thôi...

Nam Giao

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Những cuốc xe đón bình minh

Khi đường chân trời có màu của những cánh hoa ngô đồng trên nền mây xám nhạt, phố vẫn chừng ngái ngủ. Sông Hương như chiếc khăn phơi sương đêm qua chưa kịp thu về. Đôi bờ lác đác người chạy bộ. Có vài chiếc thuyền câu trôi êm thu lưới nhanh tay cho kịp phiên chợ sáng. Chỉ tinh mơ mới có thể nghe rõ tiếng nước óc ách mạn thuyền, cả tiếng rì rầm rất sâu của những con sóng êm với tôm cá rong rêu mùa sinh sôi nảy nở.

Những cuốc xe đón bình minh
“Chợ” nấm tràm trên đàn Nam Giao

Mùa nấm tràm nở rộ. Các chị, các o, mệ ở TP. Huế ngày nào cũng lượn vài vòng lên khu vực đàn Nam Giao để lựa chọn, mua cho bằng được những rổ nấm tràm căng mọng, óng mượt.

“Chợ” nấm tràm trên đàn Nam Giao
Mưa ký ức

Mỗi năm, cứ theo tuần hoàn của đất trời vào mùa mà những cơn mưa cứ như một người bạn quyến luyến mảnh đất này nên cứ tới hẹn là ghé về thăm.

Mưa ký ức
Biển lặng

Không có cảnh chen chúc. Không bán hàng rong chào mời. Không bãi giữ xe. Vắng hẳn tiếng người í ới. Chỉ có những con sóng cứ vỗ đều đặn vào bờ là không hề khác.

Biển lặng
Tháng năm về trên Huế

Tháng năm, Huế bước vào đợt nắng nóng kéo dài. Học sinh, sinh viên quay trở lại trường sau một thời gian dài nghỉ vì ảnh hưởng của dịch COVID - 19. Bên dòng sông Hương, những cây phượng vĩ đã bắt đầu nở những chùm hoa đỏ rực, chói chang như màu nắng tháng năm.

Tháng năm về trên Huế

TIN MỚI

Return to top