ClockChủ Nhật, 02/06/2024 12:01

Yêu thương giản đơn

HNN - Tôi thường ngồi làm việc ở quán cà phê nhỏ bên trong Thành Nội, nơi đây mỗi sáng thường đón hai vị khách đặc biệt. Đó là đôi vợ chồng đã ngoài tám mươi tuổi. Người chồng có dáng đi tập tễnh do di chứng của một lần tai biến, còn người vợ bị điếc nhẹ. Họ thường đến quán uống cà phê sau khi hoàn thành cuốc đi dạo bộ mỗi buổi sáng.

Đủ yên sẽ ấm

 

Quán có giàn hoa tử đằng phủ xanh mái hiên nhỏ. Mùa hè nắng chói, nhưng chỉ cần nhìn những chùm hoa tử đằng tím rịm đung đưa trong gió là thấy lòng mát rượi. Quán có chiếc ghế gỗ đặt bên dưới giàn hoa. Chỗ ngồi sát hàng rào thấp lè tè bằng gỗ có thể nhìn sang con hẻm nhỏ bên kia đường. Từ nơi đó, cứ đúng 8 giờ sáng là thấy đôi vợ chồng già xuất hiện. Ông cụ lúc nào cũng cầm tay bà, chầm chậm dẫn vợ băng qua con đường tấp nập xe để đến quán cà phê.

Tôi thích cách ông đi bên trái bà, qua nửa bên kia đường thì đổi sang đi bên phải để chắn xe cho vợ. Thích cách ông khuấy cà phê cho vợ, đợi bà uống xong ngụm đầu tiên rồi háo hức hỏi bà với đôi mắt lấp lánh của tuổi già: “Cà phê sáng nay ngon không bà?”. Thích cả cách ông nghiêng người nói gần phía tai bà với âm thanh vừa đủ để bà nghe thấy. Ông nói bà bị điếc, nói nhỏ bà sẽ không nghe, nhưng nói lớn tiếng âm thanh bị vang, bà cũng không nghe thấy. Tôi thích nụ cười rạng rỡ của bà cụ cho dù đã khuyết mấy chiếc răng. Nụ cười đầy ắp sự bình yên, hạnh phúc của tuổi già.

Nụ cười ấy, tôi cũng từng gặp trong bệnh viện, khi nhìn ông lão loay hoay chăm vợ bệnh. Bà cụ nói với tôi rằng, con cái đứa nào cũng muốn vào chăm mẹ, nhưng đều bị ông đuổi về vì không yên tâm. Lúc con trai chở bà đi viện, ông nhất quyết ngồi phía sau xe để đỡ lưng cho bà. Nếu không chở ông theo, ông “dọa” sẽ bắt xe ôm đi. Bà cụ kể với giọng đầy bất lực, nhưng miệng lại móm mém cười hạnh phúc. “Mấy đứa tụi nó, sao chăm bà bằng tui được. Tụi nó có biết chỗ mua cháo hợp ý bà đâu. Mua cơm cũng không đúng món bà thích. Tui chăm cho bà nhanh khỏe, mới mau về nhà được”. Ông cụ leo mấy bậc cầu thang vào phòng, tay xách theo hộp cơm vừa mua về cho vợ, nghe thấy bà phàn nàn liền giải thích.

Ông nói rằng, tuổi già rồi, ai cũng vào ra bệnh viện như cơm bữa. Ông đi theo vào viện chăm bà, đến các khoa, các phòng trong bệnh viện ông đều quen đường đi nước bước. Các hàng quán mua thức ăn trong ngoài bệnh viện ông cũng thuộc nằm lòng. Chỉ cần bà muốn gì, một lát sau, đã thấy xuất hiện trên kệ tủ bệnh viện.

“Tôi nói để con cái vào chăm, cả người ta nhìn vào lại đánh giá mình. Nói con cái mình không lo cho cha mẹ, tội tụi nhỏ chứ phải không o? Nhưng ông bảo, ai nói gì kệ người ta”. Bà cụ phân trần. Ông năm nay 83 tuổi, còn bà 81. Ở tuổi về chiều, họ vẫn tìm thấy niềm vui khi được chăm sóc lẫn nhau. Tôi nhớ mãi ông cụ ấy nói với tôi rằng, niềm vui tuổi già, đó là may mắn người bạn đời vẫn còn bầu bạn bên cạnh, cùng nhau đi hết quãng đường ngắn ngủi còn lại. Được nấu cho nhau bữa cơm nóng ấm, được cùng ngồi bên nhau uống tách trà lúc sớm mai, hay cùng dắt tay nhau đi dạo lúc chiều tà. Chỉ vậy thôi mà thấy cuộc sống đủ đầy hạnh phúc.

Tôi chợt nhớ những lời phàn nàn của mẹ khi chăm ba, hối thúc ba ăn chén canh lúc còn ấm nóng, hối ba uống viên thuốc cho đúng giờ, dẫu có khi họ vẫn cằn nhằn về nhau lúc con cháu ghé chơi... Nhưng tôi luôn thích nụ cười, ánh mắt của họ lúc nhìn nhau, như muốn nói rằng, hạnh phúc nhiều lúc rất giản dị, đó là được may mắn đồng hành cùng nhau lúc xế chiều.

Tiểu Yến
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top