ClockThứ Tư, 31/01/2018 10:19

Nhớ lời mạ dặn

HNN - Nhớ ngày về làm dâu, mạ dắt đi chợ. Cảm giác xách làn, khép nép đi sau mạ những ngày mới làm dâu thiệt khó quên.

- Đây là gừng nhà nghe con, củ nhỏ, vỏ vàng, không  to  thều lễu như gừng xe mô con hí- mạ nhỏ nhẹ. 

- Đây là chuối vườn nghe con, trái nhỏ, da đồi mồi chớ chuối mà to, vàng rộm rứa là chuối trong tê ra…

Sau một vòng chợ, mạ chỉ hết những “bí quyết” đi chợ mà mạ đã chắt chiu cả một đời để chăm chút cho bữa cơm nhà. Từ bài học của mạ, tôi nghiệm ra, món chi của quê mình cũng nhỏ nhỏ, từ củ gừng, quả ớt, lá ngò cho đến củ khoai, củ sắn.

Mạ có đến 9 người con, lớn lên mỗi người mỗi phương. Những lần mấy O về quê có việc là rủ nhau đi chợ, mua từ rổ khoai, củ nghệ, bó chè… mang đi. “Răng ăn cái chi của quê mình cũng thấm. Đất trong nớ tốt tươi, trái chi, củ chi, lá chi cũng mơn mởn mà răng ăn cứ lạt lạt nơi miệng”-một O ở tận xứ rau Lâm Đồng chân tình.

Nhớ lần nghệ nhân ẩm thực Hoàng Anh từ Sài Gòn ra Huế làm cơm cung đình. Hỏi bí quyết, bà bảo, không ở đâu củ khoai tía, hạt kê…lại ngon sánh với sản vật của làng quê ven sông Bồ. Như múi dâu Truồi, như trái thanh trà vườn Thủy Biều…cứ ngậm mà nghe. Thứ chi cũng nhỏ nhỏ, vậy mà thấm…

Lại nhớ vườn rau nhỏ của mạ quanh nhà. Mỗi thứ một ít, vài cây chanh, ít gốc vả, vạt rau thơm, vài luống khoai, mấy vồng môn, vài luống ném….

 - Trời cứ mưa thúi đất ri, ngó bộ cây không lên nổi- mạ than phiền khi mấy lần thả giống không xong vì trời đất đỏng đảnh, khi mưa, khi lạnh. Mạ cứ chăm chút, trông ngóng từng ngày, đếm từng mầm cây lớn lên nhọc nhằn.

Có lẽ thấm cái khắc nghiệt thất thường của mưa, nắng mà cây trái quê mình không thể phổng phao. Nhỏ mà ngon, mà thấm. Đậm đà, thơm, bùi...  bởi chắt chiu từ nắng, mưa và cả những nhọc nhằn chăm chút của người vun trồng. Ăn mà nhớ mãi lời mạ dặn… 

Tiểu Muội

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nhớ mùa bóng đá đẹp nhất của Huế

Bóng đá Huế đã đi qua nhiều giai đoạn thăng trầm trong nỗi vui buồn của người hâm mộ đất Cố đô. Và mùa hè năm 1995 mãi là mùa vui rực rỡ nhất với rất nhiều người yêu bóng đá Huế.

Nhớ mùa bóng đá đẹp nhất của Huế
Bếp củi của mạ

Ở quê, mạ cũng đã dùng bếp ga để nấu nướng từ lâu. Nhưng mạ vẫn giữ lại gian bếp cũ cùng với cái bếp củi để nhà có công việc gì nấu cho nhanh. Đây cũng là nơi mạ ngồi sưởi ấm mỗi ngày suốt cả mùa đông. Đó cũng là nơi mạ đợi chúng tôi, những đứa con gái lấy chồng xa quây quần bên mạ những lúc có dịp về quê...

Bếp củi của mạ
Nhớ gác bếp của ngoại

Mỗi khi mùa đông gõ cửa, trong tâm trí tôi lại hiện về những kỷ niệm gắn liền với căn gác bếp nhỏ bé của ngoại, nơi đã từng là trái tim của ngôi nhà, lưu giữ biết bao ký ức ngọt ngào và thân thương.

Nhớ gác bếp của ngoại
Lời góp ý dễ thương

Di chuyển vào Cửa Ngăn, anh bạn tôi khen Huế có Kinh thành cổ kính và đưa ra lời góp ý dễ thương về việc nên chăng trang trí thêm những chậu hoa xinh xắn, thay vì chỉ để tấm biển chỉ dẫn như hiện nay.

Lời góp ý dễ thương
Nhớ đồng

Đúng chiều tối đầu tháng 5, Thừa Thiên Huế bất ngờ có mưa to, tôi ngủ ở làng với nội. Gọi là bất ngờ bởi hơn cả tuần liền, trời nắng như thiêu như đốt, nhiệt độ ngoài trời liên tục đạt mốc kỷ lục trên 40 độ C. Ở phố, cả gia đình tôi ru rú trong nhà, chẳng ai dám ra đường. Có được trộ mưa đã quý, lại mưa to, kéo dài cả hàng tiếng đồng hồ, ai mà chẳng hả lòng mát dạ và tôi cũng thế.

Nhớ đồng

TIN MỚI

Return to top