ClockThứ Ba, 15/06/2021 09:58

Lựa chọn cách sống

HNN - Những ngày mà thời tiết xấp xỉ 40 độ, nắng “vàng cả mắt”, nhiều bữa tôi chỉ uống nước thay cơm. Và cũng từ đó, tôi trở thành khách hàng quen của quán nước ép gần nhà.

Cô chủ quán vốn là vận động viên bơi lội. Lấy chồng sinh con, cô giải nghệ rồi cũng xoay với đủ nghề kiếm sống. Duyên may với nghề, cô dừng lại với xe nước ép trái cây vài năm trở lại đây, càng ngày càng đông khách.

Mỗi bận đi tập thể dục về sớm, đã thấy hai chiếc xích lô chở đầy trái cây đổ xuống hiên nhà, một lúc sau là chiếc xe máy cũng ú ụ trái cây chất đầy yên sau, rồi phía trước, hai bên đến độ thân hình có phần đồ sộ hơn 80kg của cô cũng bị trái cây che lấp chỉ còn thấy mặt. Ấy vậy mà vừa dừng chiếc xe, cô thoăn thoắt bưng bê gọn gàng, đâu ra đó, rồi nhanh chóng thay áo quần, đẩy chiếc xe bán nước ra phía trước, đặt các máy ép lên, chuẩn bị ly tách... thao tác nào cũng nhanh nhạy, chuẩn xác. Những người làm cho cô cũng vì thế mà làm việc hiệu quả, năng động hơn.

Lúc vãn khách tôi hỏi dò về nguồn nguyên liệu, cô nói dù đã có “mối” nhưng sáng nào từ 4 giờ cô cũng dậy để đến tận nơi lựa hàng. “Mình không yên tâm, sợ người ta giao hàng kém chất lượng. Cái chi chơ nước ép mà có trái bị úng, bầm là không uống được mô chị”, em nói về lý do phải đích thân chọn trái cây để luôn có nguồn hàng tươi ngon.

Tôi cũng từng thấy em loại bỏ rất nhiều loại trái cây dù chỉ bị bầm một chút, vẫn còn ăn được. Có lần chị bán cơm hến cạnh bên thấy em vứt quá nhiều trái chỉ hư hao một tí nên muốn xin về ăn, em cương quyết từ chối, rồi lựa cho chị vài quả tươi ngon kèm ly nước ép nguyên chất. Nhân viên - đa phần đều là bà con xa, gần của em ngoài được trả lương đầy đủ, mỗi ngày đều được uống nước ép loại ngon nhất.

Không như một người quen khác, làm chủ một chuỗi nhà hàng đồ ăn vặt, quán nhậu dù buôn bán rất tốt, song bà chủ đối xử rất tệ với nhân viên. Chỉ cho họ ăn những thứ ế ẩm, sắp ôi thiu... Ai muốn ăn món ngon thì trừ vào lương hàng tháng. Đến ngày nhận lương, bao giờ chị chủ cũng lấy lý do này lý do kia kéo dài thời gian trả, ít nhất là vài hôm đến một tuần. Đối với thức ăn của khách, khi thì xén bớt vài muỗng cơm chiên, lúc gắp lại miếng thịt, dù khách khó phát hiện, song những việc như thế cứ lặp lại hàng ngày lâu dần thành thói quen. Nhân viên thấy cũng không dám nhắc vì sợ ăn mắng, đuổi việc. Một người bán bún giò buổi sáng mà tôi biết cũng chỉ cho cô bé phục vụ ăn khi gần cuối nồi, còn vài lát thịt mỡ, miếng thịt vụn. Nếu muốn ăn ngon cô bé chỉ còn cách ngậm ngùi bớt lại 20 ngàn tiền công sáng hôm đó...

Thật ra, ở đâu cũng có người này người kia, cũng có người tốt kẻ xấu. Người buôn bán cũng vậy, cũng không ít người vì cái lợi trước mắt mà làm hại bao người như một số vụ thực phẩm bẩn đã bị báo chí, cơ quan chức năng phanh phui, xử phạt. Rõ ràng, những kiểu làm ăn vô đạo đức, bất chấp pháp luật như thế dù chưa bị phát hiện, song sẽ khó bền lâu. Còn những người làm ăn tử tế, buôn bán có tâm, dù chỉ là buôn bán nhỏ vẫn nhận được sự ghi nhận từ xã hội, từ sự ủng hộ của khách hàng.

Như cô gái bán nước ép trái cây, lúc mới mở hàng chỉ bán ngày vài chục ly. Bây giờ, trái cây phải tính bằng tạ và ly phải con số hằng trăm mỗi ngày. Rõ ràng, khi lựa chọn buôn bán có tâm là cô đã lựa chọn cách sống tử tế. Đó cũng chính là cách “hữu xạ tự nhiên hương” làm cho khách hàng của cô gắn bó và mở rộng. Có thể cô chưa giàu, cả gia đình chỉ trông chờ vào xe nước ép chỉ đông khách mùa hè, song tôi tin rằng với cách làm đó thì dù với nghề nào cô cũng thành công.

Hồng Tâm

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top