ClockThứ Ba, 10/11/2020 09:20

Lắng nghe

HNN - “Có mấy chục trứng gà ta, con đem vào cho mấy đứa ăn”- O nói khi tôi ghé thăm nhà dịp về quê dự đám cưới em họ. Tôi từ chối vì biết nếu không lấy O sẽ bán và kiếm được chút tiền, dù không nhiều nhưng cũng đủ mua thức ăn cho đàn gà và những bữa cơm muộn chỉ toàn rau với cá.

O không ăn được thịt vì căn bệnh hiểm nghèo, đã điều trị nhiều lần và nay chỉ còn uống thuốc cầm cự được ngày nào hay ngày đó. Cũng bởi biến chứng từ những đợt xạ trị nay một mắt của O mờ đi, không còn thấy như trước. Thế nhưng lúc nào về quê, đến thăm cũng thấy O làm việc liên tục. Công việc ở quán cà phê cóc nơi đầu làng không quá đông khách nhưng một mình, O không khi nào ngơi tay.

O là chị cả của ba tôi. Từ bé, vì cuộc sống quá khó khăn O đã phải bươn chải rất nhiều nghề, làm thuê làm mướn nhiều nơi. Đến khi luống tuổi một chút, O trở về quê và bén duyên về nghề buôn bán tạp hoá nhỏ, nay lại thêm quán cà phê. Nếu không phải chịu cảnh ốm đau bệnh tật với những khoản viện phí quá lớn, có lẽ cuộc sống của O sung túc hơn nhiều.

Làm mẹ đơn thân, với O để đối diện với cuộc đời, với người thân đã là một điều khó khăn. Dù thế O vẫn luôn là người sống có trách nhiệm, luôn lo lắng cho người khác. Ngày tôi sinh đứa con đầu lòng, không đi được xe máy O vẫn bắt xe ôm vào thăm với quà cáp lỉnh khỉnh. Lúc ba mẹ tôi khốn khó chỉ có O chìa tay ra giúp đỡ. Lúc chị em tôi thi đỗ rồi đi học đại học, hàng tháng O vẫn hỗ trợ một phần chi phí học hành... Các em con O khác (em gái của O tôi) cũng nhận được rất nhiều những yêu thương giúp đỡ từ O.

Chỉ có điều O là người khá gia trưởng, đôi lúc cũng áp đặt suy nghĩ cho con cháu, lại nóng tính nên khi không vừa ý thường nói những điều không vừa tai người nghe. Thế nên, đám cháu chắc ít đứa gần gũi với O. Tôi thì khác. Tôi hiểu và chấp nhận điều đó như là quy luật tự nhiên. Bởi mỗi người ai cũng có một tính cách riêng. Chúng ta chấp nhận và tôn trọng sự riêng biệt thì cuộc sống mới nhẹ nhàng và thú vị.

Có lẽ cũng vì thế mà O “thân” tôi nhất, có chuyện gì cũng nói với tôi. Những cuộc điện thoại kéo dài cả tiếng đồng hồ, những ngày về quê ngồi vài tiếng ở quán cà phê của O chỉ đơn giản là để O “xổ” những điều không vừa ý trong cuộc sống. Sau mỗi cuộc nói chuyện, tôi không biết O đã giải toả được bao nhiêu bực dọc trong lòng nhưng ít ra tôi đã thấy được nụ cười khi O chào tạm biệt. Và tôi nhận ra, dù mình chưa có cách gì để giúp O giảm bớt những cơn đau do bệnh tật hành hạ nhưng ít ra chỉ cần kiên nhẫn lắng nghe O nói cũng đã giúp O có thêm niềm vui sống. Từ dạo đó, tôi siêng về quê hơn, bởi tôi biết ở đó có người đợi tôi lắng nghe mỗi ngày.

Hồng Tâm

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top