ClockThứ Ba, 10/11/2020 09:20

Lắng nghe

HNN - “Có mấy chục trứng gà ta, con đem vào cho mấy đứa ăn”- O nói khi tôi ghé thăm nhà dịp về quê dự đám cưới em họ. Tôi từ chối vì biết nếu không lấy O sẽ bán và kiếm được chút tiền, dù không nhiều nhưng cũng đủ mua thức ăn cho đàn gà và những bữa cơm muộn chỉ toàn rau với cá.

O không ăn được thịt vì căn bệnh hiểm nghèo, đã điều trị nhiều lần và nay chỉ còn uống thuốc cầm cự được ngày nào hay ngày đó. Cũng bởi biến chứng từ những đợt xạ trị nay một mắt của O mờ đi, không còn thấy như trước. Thế nhưng lúc nào về quê, đến thăm cũng thấy O làm việc liên tục. Công việc ở quán cà phê cóc nơi đầu làng không quá đông khách nhưng một mình, O không khi nào ngơi tay.

O là chị cả của ba tôi. Từ bé, vì cuộc sống quá khó khăn O đã phải bươn chải rất nhiều nghề, làm thuê làm mướn nhiều nơi. Đến khi luống tuổi một chút, O trở về quê và bén duyên về nghề buôn bán tạp hoá nhỏ, nay lại thêm quán cà phê. Nếu không phải chịu cảnh ốm đau bệnh tật với những khoản viện phí quá lớn, có lẽ cuộc sống của O sung túc hơn nhiều.

Làm mẹ đơn thân, với O để đối diện với cuộc đời, với người thân đã là một điều khó khăn. Dù thế O vẫn luôn là người sống có trách nhiệm, luôn lo lắng cho người khác. Ngày tôi sinh đứa con đầu lòng, không đi được xe máy O vẫn bắt xe ôm vào thăm với quà cáp lỉnh khỉnh. Lúc ba mẹ tôi khốn khó chỉ có O chìa tay ra giúp đỡ. Lúc chị em tôi thi đỗ rồi đi học đại học, hàng tháng O vẫn hỗ trợ một phần chi phí học hành... Các em con O khác (em gái của O tôi) cũng nhận được rất nhiều những yêu thương giúp đỡ từ O.

Chỉ có điều O là người khá gia trưởng, đôi lúc cũng áp đặt suy nghĩ cho con cháu, lại nóng tính nên khi không vừa ý thường nói những điều không vừa tai người nghe. Thế nên, đám cháu chắc ít đứa gần gũi với O. Tôi thì khác. Tôi hiểu và chấp nhận điều đó như là quy luật tự nhiên. Bởi mỗi người ai cũng có một tính cách riêng. Chúng ta chấp nhận và tôn trọng sự riêng biệt thì cuộc sống mới nhẹ nhàng và thú vị.

Có lẽ cũng vì thế mà O “thân” tôi nhất, có chuyện gì cũng nói với tôi. Những cuộc điện thoại kéo dài cả tiếng đồng hồ, những ngày về quê ngồi vài tiếng ở quán cà phê của O chỉ đơn giản là để O “xổ” những điều không vừa ý trong cuộc sống. Sau mỗi cuộc nói chuyện, tôi không biết O đã giải toả được bao nhiêu bực dọc trong lòng nhưng ít ra tôi đã thấy được nụ cười khi O chào tạm biệt. Và tôi nhận ra, dù mình chưa có cách gì để giúp O giảm bớt những cơn đau do bệnh tật hành hạ nhưng ít ra chỉ cần kiên nhẫn lắng nghe O nói cũng đã giúp O có thêm niềm vui sống. Từ dạo đó, tôi siêng về quê hơn, bởi tôi biết ở đó có người đợi tôi lắng nghe mỗi ngày.

Hồng Tâm

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Em về Vỹ Dạ

Phúc là sinh viên năm 3 học chuyên ngành hóa dược ở Đà Nẵng. Cô chân chất và tếu táo. Chính cái nét này của Phúc lại có sức hút lạ kỳ. Trong dãy trọ của nhà Phúc, một dạo, có một thanh niên người Huế vào ở. Bọn con gái kháo nhau chàng trai trọ ở phòng cuối có nước da đen phong trần, vững chãi làm sao. Mùa đông trên Hòa Khánh lạnh dữ lắm, có bờ vai ảnh tựa vào là ấm ru luôn. Phúc chả quan tâm.

Em về Vỹ Dạ
Trao 180 phần quà tri ân người có công

Ngày 25/7, Quỹ Khởi sự từ tâm tổ chức lễ dâng hương, dâng hoa tại Nghĩa trang Liệt sĩ Phú Gia (xã Phú Vang) và tổ chức tặng quà tri ân đến các thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ, người có công với cách mạng nhân dịp 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Trao 180 phần quà tri ân người có công
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Lặng lẽ sinh tồn

Cuộc sống hiện tại hối hả và bận rộn, nhiều khi chúng ta lướt qua quá nhanh chẳng kịp lưu lại điều gì, ví dụ những ngày này hàng cây hai bên đường đã xanh hơn, những mầm non đã lớn thành cành nho nhỏ sau mùa bão lũ. Chưa kịp ngoảnh nhìn lại thì ký ức đã chất chồng lẫn lộn, thỉnh thoảng lại nôn nao khi bất chợt chạm những gì yêu thương cũ. Tất cả rồi cũng thành những điều thuộc về ký ức.

Lặng lẽ sinh tồn

TIN MỚI

Return to top