ClockThứ Hai, 14/08/2023 11:37

Đem theo quê nhà

HNN - Một gốc bầu đã cho trái. Một giàn bí đao vừa ra hoa. Những cành cà chua trĩu quả. Đó là những hình ảnh trên facebook của bạn, với dòng tút mộc mạc “Đem theo quê nhà đến đây”.
leftcenterrightdel
 

 

Nơi chốn ấy là vùng đất xa xôi, cách Huế nửa vòng trái đất. Nhưng có lẽ không còn khoảng cách địa lý nữa khi chạm vào những hình ảnh xanh quen thuộc của quê nhà.

“Ở đây, những ngôi nhà đều có những khoảnh vườn rộng. Người ta thường trồng cỏ và rất nhiều hoa hồng” - bạn chia sẻ.

Nhưng không gian xanh mát và dịu ngọt ấy có lẽ không khỏa lấp được nỗi nhớ quê nhà của những người con xa xứ. Nên bạn đã cất công “đem” theo cả khu vườn thân thuộc của quê nhà.

Bận rộn công việc rồi lo cho mấy đứa nhỏ, lâu lắm mình mới về Huế thăm nhà nên nhớ lắm. Nhớ đôi tay lấm lem bùn đất của mẹ. Nhớ khu vườn mỗi sáng thức dậy, nghe thoang thoảng hương thơm của ổi, của mít. Thấm đẫm trong hơi sương vị nồng của đất. Nhớ cả bát canh “râu tôm nấu với ruột bầu” đã đi vào bài học ấu thơ... Bạn thủ thỉ, trên từng tin nhắn qua điện thoại, khi bộc bạch về vườn rau trái mang dáng hình quê hương.

Chút tâm tình của bạn khiến tôi nhớ đến miền hoa trái của tôi thuở bé.

Ở đó, tháng giêng bắt đầu bằng những luống cải non lớn nhanh như thổi. Những cây bầu giống bé tí tẹo vừa được mẹ ươm trồng, một loáng đã vươn lên mơm mởn với những chiếc lá mỡ màng to như tai voi. Những nụ hoa vừa nở đâu đó, thoáng chốc đã kết trái, thoáng chốc đã lớn bổng, dài ngoằng đến chạm đất. Ở đó, tháng năm cháy vàng trên lớp da rám nắng của loài bí đỏ, mỗi quả to như chiếc thúng con. Rồi mùa thu cũng đến với một thoáng lạnh, nhuốm vàng trên những luống cải mơ hồ, lãng đãng đã qua thì con gái.

Rồi lũ chúng tôi cũng đã lớn lên từ lúc nào, cùng với bí và bầu. Ở đó, tháng năm đã được đếm bằng những mùa quả, bằng những giọt mồ hôi, bằng đôi vai mẹ mà lưng thì còng xuống, bí bầu thì lớn lên…

Khoảng trời quê hương ấy, có nỗi nhọc nhằn mang dáng hình của bão và cả những mộng mơ thiếu thời đã gửi lại qua những mùa hoa. Đó là quê hương, ký tự vào dáng hình của những đứa trẻ, ẩn vào ký ức, để đi xa thì nhớ, nhớ để lớn thành người….

Kim Oanh
ĐÁNH GIÁ
5
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Theo dấu chân người làm báo

Với nghề báo, dấu ấn của người làm nghề nhiều khi chỉ là hình ảnh chiếc máy ảnh đẫm mồ hôi dưới nắng gắt, trang sổ tay ghi vội, ánh mắt chăm chú dõi theo từng chi tiết của sự kiện, hay những bước chân dò dẫm trong nước lũ… Nhưng mỗi hình ảnh là một hơi thở của nhịp nghề, là một câu chuyện về trách nhiệm, sự đam mê và dấn thân.

Theo dấu chân người làm báo
Theo dấu chim muông

Có muôn vàn lý do để người ta tìm đến non thiêng Bạch Mã. Đó có thể là hành trình trải nghiệm xuyên những cánh rừng hoang sơ, chinh phục Vọng Hải Đài, hay thưởng ngoạn cảnh quan “đại ngàn ngựa trắng”. Nhưng cũng có một bộ phận du khách tìm đến vườn quốc gia nổi tiếng này chỉ để ngắm và chụp ảnh chim muông.

Theo dấu chim muông
Xây dựng chính sách phát triển nhà ở theo mô hình mới, bảo đảm mọi người đều có chỗ ở

Chiều 19/5, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm chủ trì buổi làm việc với Đảng ủy Chính phủ, Đảng ủy Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương và các ban, bộ, ngành liên quan về tình hình triển khai thực hiện Chỉ thị số 34-CT/TW, ngày 24/5/2024 của Ban Bí thư.

Xây dựng chính sách phát triển nhà ở theo mô hình mới, bảo đảm mọi người đều có chỗ ở
Đem Huế về nhà

Cách đây hơn 20 năm, tại một hội nghị bàn về phát triển lợi thế ẩm thực của Huế, một lãnh đạo ngành văn hóa khi ấy đề xuất: Tại sao không nghĩ đến chuyện đóng gói chân không bánh nậm, bánh lọc, bánh ít... lá gai của Huế để bảo quản được lâu hơn, dành cho du khách đến Huế mua về làm quà? Đó cũng là cách để Huế xuất khẩu bánh Huế tại chỗ.

Đem Huế về nhà

TIN MỚI

Return to top