ClockThứ Bảy, 24/06/2023 15:56

Bớt yêu thương gánh gồng

Vun đắp hạnh phúcBiết ơn từ những điều bình dịLàng thương vợ

1. Bạn tôi đến muộn khi tiệc cưới đã bắt đầu chừng mươi phút. Có một chút bối rối khi chị phân trần với những người cùng bàn, rằng mình vừa lên quê về. Ở đó có một mảnh vườn mà chị đang trồng rau trái. Nôm na là để có thực phẩm sạch, thế nên những người bạn ồ, à vài câu tỏ sự thông cảm và chia sẻ.

leftcenterrightdel
 

“Nói thiệt là tui về hưu mà bận hơn khi còn đi làm đó – bạn ghé tai tôi nói nhỏ - Suốt ngày lo dọn dẹp nhà cửa, chợ búa cơm nước. Từ bữa sáng cho đến bữa tối cho cả nhà. Nói ra ngoài ăn sáng đi cho tui bớt cực mà chồng, con trai và giờ cả con gái và con rể nữa không chịu, nói má nấu ngon hơn. Thiệt hắn nói ngon mà tui tức à nhen…”. Tôi nhìn chị, tóc bạc sớm mà cũng có thể là thiếu sự chăm chút khi chỉ được túm lại và buộc gọn lên phía sau. Gương mặt trông dãi dầu. Hỏi bạn có thấy hạnh phúc không, với việc lo toan bếp núc, câu trả lời xem ra lệch đề bâng quơ “người ta đi làm ô sin có tiền lương nha. Tui còn bỏ cả lương hưu vào nữa mà vẫn bận tối mắt tối mũi”…

2. Bẵng đi một quãng thời gian, tôi mới gặp lại chị, dù hai nhà chỉ cách một bức tường lưng lửng. Hỏi, chị nói lâu nay giao việc nhà và cơm nước cho chồng tự lo. Chị xuống nhà con gái giữ cháu ngoại. “Cũng nốt ruột lắm cô à! Đi mà cứ thương ông xã chị vò võ đến mấy tháng trời”. Còn chị? Hàng xóm của tôi nói chẳng còn cách nào khác, nên thôi thì mình chịu khó thôi.

Chăm lo gia đình, giữ cháu cho con và những sự vụ khác như chị bạn tôi và hàng xóm của tôi nữa, có vẻ như đã thành mẫu số chung của rất nhiều người. Có nhiều anh chị, rời công việc lại không nhàn nhã hơn vì những yêu thương gánh gồng như thế.

3. Hôm rồi ngồi cà phê ở Quế Lâm với anh đồng nghiệp cũ ghé ngang qua. Bạn của anh cùng ngồi hôm đó nhân tiện cũng nói về những tháng ngày nghỉ ngơi của mình. Anh nói gia đình con trai vẫn sống cùng nhà, nhưng anh phân việc rõ ràng, ba mẹ giúp, nhận trách nhiệm đưa cháu đi trẻ nhưng việc đón về, là của ba mẹ nó. Con cái không được ỷ lại và phải cùng phụ giúp việc nhà, trên cơ sở vợ chồng anh đã lo những phần chính. Vợ chồng anh cũng thu xếp thời gian, tiền bạc để mỗi năm đi ít nhất là 2 chuyến đến một nơi nào đó. Phải mặc định việc đó, khi chúng ta còn đủ sức khỏe – anh chia sẻ - đời người như bóng câu qua cửa…

Anh chị là người có điều kiện hơn, nhưng có lẽ, điều chính yếu nhất là anh chị cũng đã nghĩ cho mình và đến lúc nghĩ cho mình, biết cách nghĩ cho mình.

4. Chị bán nhà mặt đất lên ở chung cư. Sự lựa chọn với chị là hợp lý. Con gái đều đã có gia đình. Các cháu đi học, đi trẻ. Thi thoảng cả nhà cùng đi chơi hay đi ăn uống ở một điểm dễ thương nào đó. Tiền bán nhà, anh chị cũng chia phần làm vốn cho hai con. Khi nào các con thật sự cần, anh chị chắc chắn có mặt.

Thi thoảng tôi lại gặp chị, trên mạng xã hội khi anh chị hoặc chị và các bạn đăng ảnh check-in ở các điểm du lịch. Nhìn chị phong độ và thoải mái hơn hẳn. Thậm chí lại có phần lão hóa ngược.

Đó cũng là một lựa chọn đáng để nghĩ và đáng để sống. Là tôi nghĩ vậy. Việc bỏ bớt yêu thương gánh gồng là điều có lẽ cũng là cách để mỗi gia đình có trách nhiệm với nhau và yêu thương lẫn nhau hơn. Việc yêu thương bản thân một chút, cũng là điều đáng đầu tư trong cuộc sống này mà… 

LÊ NGUYỄN AN
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Đồng lòng vì hạnh phúc Nhân dân

Trong phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV, Tổng Bí thư Tô Lâm đã nhấn mạnh phương châm hành động lớn: “Tự chủ chiến lược - Kiên định hai mục tiêu chiến lược 100 năm - Chung sức, đồng lòng, quyết tâm, quyết liệt vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc của Nhân dân.” Đây không chỉ là lời hiệu triệu về đoàn kết, mà còn là một định hướng phát triển sâu sắc: muốn đất nước đi nhanh, đi xa và đi bền vững, phải khơi dậy sức mạnh con người, nuôi dưỡng niềm tin xã hội và lấy hạnh phúc của Nhân dân làm đích đến cuối cùng.

Đồng lòng vì hạnh phúc Nhân dân

TIN MỚI

Return to top