Mùa xuân về trên bản mới

Mùa xuân về trên bản mới

Sau những ngày tháng đó, lớp học được lợp mái tôn mới. Điện được kéo về làng bản, cuộc sống dần đổi thay. Người trong bản ai cũng góp công, góp gạo. Liên vẫn dạy đều...
Nhà văn trẻ đang cần gì

Tác phẩm không thiếu, chất lượng cũng không kém ai nhưng tên tuổi các nhà văn trẻ xứ Huế chưa thể vang xa và lan tỏa trong lòng độc giả...

Nhà văn trẻ đang cần gì
Mẹ

Cậu Hai và cô Ba ở thành phố nhiều lần đánh xe về tận ngõ mời mẹ lên ở cùng nhưng bà nhất quyết “bám trụ” ở quê cùng cậu Út. Anh chị đều thành đạt nhưng Út thì ngược lại. Di chứng của những trận đau dặt dẹo ngày bé khiến chân phải cậu co rút và teo như ống tre, giọng thì méo như nói qua chiếc loa rè. Đã thế, vợ lại chẳng mấy nhanh nhẹn cùng đàn con ba đứa lút chút khiến Út càng lam lũ. Bà ở cùng, lặng lẽ chia sẻ những cực nhọc của đứa con không may mắn. Ngoài bảy mươi, bà vẫn lội đồng cấy hái. Rời cái liềm cái cuốc, lại chăm heo gà hay quét dọn cửa nhà. Trừ những lúc ốm mệt, bà ít khi ngơi tay.

Mẹ
Chuyện người đàn bà tìm con

Lúc người đàn bà đến, Huỳnh vừa cột xong con bò vào chuồng. Nhác thấy bóng người, anh tưởng khách mua hàng nên nhanh chân đi vào, chưa kịp hun đống lửa đuổi muỗi cho con bò gầy.

Chuyện người đàn bà tìm con
Đặt tên

Ban mai tịnh khiết. Từng lọn gió mơn man trên gương mặt mệt mỏi vì mất ngủ của Bình. Sau chuyến tàu đêm, mặt anh sạm lại. Bình ngồi trước ga, thong thả nhâm nhi ly cà phê đá. Bình không vội về nhà. Anh muốn tận hưởng chút gì đó mà từ lâu không có cơ hội. Bình công tác ngoài Hà Nội, mỗi bận về nhà cứ như một ngày hội riêng của lòng anh. Phơi phới và an lành.

Đặt tên
Kẻ kế nghiệp

Sửu còn có một biệt tài là câu quăng. Đây là một kiểu câu vừa kết hợp truyền thống vừa hiện đại. Từ bờ ao bên này hắn có thể quăng sang tận bờ bên kia với độ xa tới mấy chục mét…

Kẻ kế nghiệp
Tôi viết trường ca “Đêm trên cát”

Có những tác phẩm được viết ra ngỡ như hết sức tình cờ. Và dù tôi là người ngưỡng mộ nồng nhiệt Chu Thần Cao Bá Quát, nhưng từ ngưỡng mộ tới viết được cái gì đó về thần tượng của mình, con đường ấy xa lắm.

Tôi viết trường ca “Đêm trên cát”
Không là giấc mơ

Hai người đi trên con đường ấy. Anh dắt xe, chị đi bên cạnh. Trong tay chị là chiếc lá còn đẫm sương đêm. Chị không biết chị đã hái nó tự bao giờ và từ đâu.

Không là giấc mơ
“Cái vô hạn” trong một cuốn sách

Thật khó tóm tắt được nội dung một cuốn sách khoa học dày cộp được viết với giọng điệu như thế, với phẩm chất hướng tới­­­:“sáng rõ như hình học, tinh tế như thơ”.

“Cái vô hạn” trong một cuốn sách
Hai người cha

Thả mình xuống giường, Trà Giang đưa tay nhìn đồng hồ, 30 phút nữa mới đến giờ, cô lim dim mắt, tiếp tục nghĩ về nơi mình sắp đến.

Hai người cha
Điều ấy đã xảy ra

Phát bị bắt. Cả nhà tôi sửng sốt. Đứa con gái đầu sáu tuổi vừa học xong lớp một, kêu lên: Ba ơi! Bác Phát tốt thế sao phải vào tù hả ba? Câu hỏi xói mạnh vào tim tôi. Làm sao trả lời nổi dẫu là câu hỏi của một đứa trẻ

Điều ấy đã xảy ra
Mưa hoa

Thằng bé lau những giọt mồ hôi. Hắn bắt đầu xếp những bông hoa để chọn. Hắn rối bời. Hắn đắn đo, nhặt lên bỏ xuống không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn chưa chọn được bông hoa ưng ý

Mưa hoa
Trở về

Cuối chiều, cô đang xối nước rửa chuồng heo sau bếp thì nghe tiếng con Vện sủa váng lên, tiếp đó là tiếng bà Hiền xơi xới:

Trở về
Để có cái “Nhìn từ Huế”

Sống ở Huế, viết về Huế, thế mà Dương Phước Thu lại chọn cho cuốn sách mới vừa ra mắt bạn đọc của mình cái tên “Nhìn từ Huế”.

Để có cái “Nhìn từ Huế”
Return to top