ClockChủ Nhật, 10/09/2023 12:41

Cần nâng tính…khó tính của thị trường

HNN - Lại lùm xùm chuyện sầu riêng xuất khẩu không đảm bảo chất lượng. Đáng ngại hơn là một mặt hàng nông sản xuất khẩu tỷ USD. Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũng đã lên tiếng và tỏ ra quan ngại điều này sẽ ảnh hưởng đến uy tín của sầu riêng Việt Nam. Và giải pháp của Bộ, cũng như mọi lần là cho… đi kiểm tra. Sau đó là “Yêu cầu các đơn vị khẩn trương xây dựng quy trình canh tác, tiêu chuẩn thu hoạch sầu riêng phải đáp ứng yêu cầu về kích cỡ, màu sắc, chất lượng ra sao”.

Phát huy lợi thế xuất khẩu rau quảPhát triển thủy sản còn gập ghềnh - Kỳ 2: Đưa giá trị xuất khẩu mỗi năm đạt 70 - 100 triệu USDLiên kết sản xuất nông nghiệp theo chuỗi giá trị

 Thanh trà Huế - Sản phẩm đã được xây dựng nhãn hiệu tập thể

Muộn còn hơn không. Nhưng điều quan trọng là phải rút ra được một kinh nghiệm nào đó để có cái nhìn bao quát mới đảm bảo cho sự lâu dài. Trong khi mới đây thôi là “dính” quy chuẩn về bảo vệ thực vật.

Có hai điều cần mổ xẻ và nhìn nhận một cách thấu đáo hơn. Thứ nhất: Những người lên tiếng về chất lượng sầu riêng không đảm bảo, cụ thể ở đây sầu riêng bị hái non, sầu riêng bị sống sượng không đủ độ ngọt, thậm chí là không thể chín được. Thứ hai: Nơi phát hiện là từ sự kiểm tra của nước ngoài. Với hai điều nói trên chúng ta nghĩ gì?

Một phần nông dân của chúng ta làm ăn “không ngon lành” là đúng rồi, dù không phải là tất cả hoặc là số ít. Mà việc tiêu thụ nông sản của chúng ta thì ai cũng hiểu qua rất nhiều khâu - từ người trồng đến thương lái (nhỏ) mua gom - đến đại lý - đến những người xuất khẩu. Người trồng thấy được giá là họ bán, tất nhiên là phải có người mua thì người nông dân mới bán được. Người mua, cứ cho khâu đầu tiên trong các khâu tiêu thụ là người mua gom nhỏ lẻ (mà chúng ta thường gọi thương lái). Nếu họ không bán được cho người mua tiếp theo, có thể là đại lý thì họ đã không mua. Một khi đến người xuất khẩu, họ chắc chắn là có điều kiện kiểm định chất lượng hơn. Họ phải kiểm định và xử lý để làm sao đạt chất lượng nghiêm ngặt nhất rồi mới xuất khẩu. Thế mà khi qua khỏi biên giới rồi thì đối tác… chê. Nhà xuất khẩu có thể nói là những người chủ động nhất trong quá trình tiêu thụ nông sản. Mua hay không mua là tùy ở họ. Yêu cầu chất lượng như thế nào là cũng ở họ. Chính những nhà xuất khẩu cũng cần nhìn lại năng lực, các điều kiện thẩm định, xử lý chất lượng của mình. Đương nhiên, để khỏi thiệt hại cho một ngành, khâu bắt đầu phải là từ quy trình trồng trọt, tức là từ nông dân.

Đến đây thì chúng ta thấy, một quy trình xuất khẩu nông sản qua rất nhiều khâu. Nhưng khâu nào “cũng lủng”. Ngay như đến bộ chủ quản ở lĩnh vực nông nghiệp cũng không chủ động được quy trình canh tác, tiêu chuẩn thu hoạch cho nên mới đề nghị các đơn vị “khẩn trương” xây dựng những điều này. Đến thời điểm này, chúng ta đã phát triển một ngành hàng nông nghiệp tỷ USD rồi mới yêu cầu xây dựng quy trình chất lượng - canh tác, chất lượng thu hoạch… cũng là điều lạ.

Điều thứ hai: Tất cả thông tin về chất lượng không đảm bảo đều được nêu từ đối tác nước ngoài. Một câu hỏi liên quan: thế thì thị trường trong nước như thế nào? Có phải vì thị trường trong nước “dễ tính”; việc kiểm nghiệm chất lượng để cung cấp cho thị trường thiếu nghiêm ngặt hoặc thậm chí là… thả nổi. Hay người tiêu dùng của chúng ta nếu gặp phải những trường hợp kém chất lượng thì cũng không biết… kêu ai. Cùng lắm là đến người bán (nếu ở gần) “khiếu nại”, nếu người bán chấp nhận thì trả lại tiền còn nếu người bán nói rằng tôi cũng mua nhầm như vậy thì người tiêu dùng cuối cùng cũng đành chấp nhận thiệt thòi. Còn rất nhiều câu hỏi và có lẽ rất nhiều việc phải làm cho việc cung cấp mặt hàng nông sản ở thị trường trong nước.

Chúng ta không thể nói một cách võ đoán, nhưng quan sát quá trình sản xuất (không chỉ mặt hàng sầu riêng) nhiều mặt hàng nông sản, cung cách tổ chức tiêu thụ từ chợ truyền thống đến cửa hàng, siêu thị lớn nhỏ; từ gánh hàng rong đến những chiếc xe máy, ô tô cung cấp nhiều loại mặt hàng nông sản… thì chúng ta đều biết khó mà kiểm soát được chất lượng. Với tư cách về mặt quản lý Nhà nước, chính quyền các cấp cũng chỉ dừng lại ở chỉ thị, quy định còn kiểm soát việc thực hiện cho đúng, cho tốt lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Như vậy, gọi thị trường trong nước là một thị trường dễ tính, thậm chí là dễ tính nhất… có lẽ cũng chẳng sai. Chúng ta phải tìm kiếm những điều kiện để dần nâng lên “tính khó tính” của thị trường mới mong người tiêu dùng được hưởng lợi.

Bài: Nguyên Lê - Ảnh: MC
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nhà khoa học của nhà nông

Nhờ áp dụng tốt các biện pháp kỹ thuật, ông Trương Duy Hòa, ở phường Phong Điền đã phát triển mô hình trồng sen, tạo hướng đi mới trong phát triển kinh tế gia đình với doanh thu mỗi năm gần 550 triệu đồng. Với kết quả này, ông đã được Trung ương Hội Nông dân Việt Nam vinh danh “Nông dân Việt Nam xuất sắc” và danh hiệu “Nhà khoa học của nhà nông”.

Nhà khoa học của nhà nông
Dệt may Huế thích ứng trước áp lực thị trường xuất khẩu

Trước áp lực từ thị trường xuất khẩu, chi phí đầu vào và yêu cầu ngày càng khắt khe của chuỗi cung ứng, các doanh nghiệp dệt may trên địa bàn đang chuyển hướng sang quản trị linh hoạt, sản xuất xanh, ứng dụng công nghệ, nâng giá trị sản phẩm để giữ nhịp sản xuất, nâng sức cạnh tranh và đóng góp vào tăng trưởng xuất khẩu.

Dệt may Huế thích ứng trước áp lực thị trường xuất khẩu
Tạo động lực giúp nông dân phát triển kinh tế

Với nhiều phương thức hỗ trợ hội viên nông dân như nhân rộng mô hình sản xuất, chuyển giao khoa học kỹ thuật, tín chấp nguồn vốn vay ưu đãi, xây dựng các tổ hội nghề nghiệp…, hội nông dân (HND) các cấp trên địa bàn thành phố đã góp phần tạo động lực giúp nông dân phát triển kinh tế hiệu quả.

Tạo động lực giúp nông dân phát triển kinh tế
Xuất khẩu gạo “đón sóng” thị trường

Bốn tháng đầu năm 2026, xuất khẩu gạo Việt Nam chững lại khi chỉ đạt hơn 3,3 triệu tấn, thu về khoảng 1,57 tỷ USD, giảm cả lượng và giá trị so với cùng kỳ năm 2025.

Xuất khẩu gạo “đón sóng” thị trường

TIN MỚI

Return to top