ClockThứ Hai, 15/03/2021 16:19

“Tặng em mùa xuân”

HNN - Đó là khi tôi bắt gặp hai cụ già ngồi uống nước trà dưới gốc thanh trà vào một sớm mùa xuân.

Lan tỏa yêu thương khi mùa xuân về

Tết đã qua nhưng đào, mai vẫn còn rực rỡ, thể như chưa từng biết đến giới hạn của thời gian, quên đi khai nụ và tận tàn. Bởi cả năm chỉ nở vào một mùa duy nhất, và cũng bởi nắng vàng tươi quá nên mới ra “nông nổi”. Cứ nghĩ mùa xuân chỉ có đào, mai, cúc, thược dược… là các “gương mặt đại diện” nhưng nào có phải, còn một loài hoa khác, tinh tế và khiêm nhường nép dưới những chiếc lá già hình bầu dục, đơm nụ tròn tròn như quả trứng nhỏ xíu, qua mấy đêm sương muối và nắng mới đầu mùa, sáng tinh mơ người làm vườn không hẹn mà gặp, ngỡ ngàng nhận ra, một mùa hoa mới lại về - mùa hoa thanh trà.

Hương Hồ, nơi tôi ở, là một trong những vựa chuyên canh thanh trà. Hầu như nhà nào cũng có một vạt đất rộng để trồng loại cây này, như minh chứng đây chính là mảnh đất mà nó luôn “đương kim” thuộc về. Những gốc thanh trà đã già tuổi, vỏ cây lốm đốm loang lổ phế tích thời gian nhưng khi trổ hoa lại quá ư nguyên thủy, thuần khiết. Sáng nào thức giấc, tôi cũng chạy bộ qua con đường đó, hai bên là thanh trà lâu năm xõa bóng, và thường thì luôn phải chậm lại một vài phút để lắng nghe hương thanh trà thoang thoảng trong không gian. Đó chắc hẳn là một mùi hương dịu nhẹ, nhiều khi nhìn hoa mà không thấy hương, cũng có khi nghe hương mà phải tìm hoa cho thấy. Đâu đó trong im lặng của mùa, là những khuôn diện bình dị, nên thơ, rất mộng và cũng rất đời.

Đó là khi tôi bắt gặp hai cụ già ngồi uống nước trà dưới gốc thanh trà vào một sớm mùa xuân. Chỉ hai người ngồi dưới gốc cây này, giữa một ngôi làng thơm phảng phất mùi thanh trà như đã có từ tiền kiếp, trên đầu là tiếng chim lảnh lót, dưới đất là những lún phún xanh rêu của mùa xuân, xa xa là tiếng chuông chùa vẳng vào từ sơn thượng, để biết rằng mùa màng đã tới và tuổi ngày một nhiều thêm. Điều gì có thể làm nơi nương tựa yên tâm và thanh bình nhất với những mái đầu bạc ấy nếu không phải là những gốc thanh trà mà họ đã gắn bó cả đời, và nhất là khi cái cây ấy lại đang mùa sinh sôi?

Thanh trà đúng là loài hoa của người nhà quê. Chúng nhỏ bé, dịu dàng, e ấp và dường như chẳng dám khoe hết mình. À thì dĩ nhiên, so với những loài hoa bán quanh năm đầy chợ, thanh trà chẳng lộng lẫy rực rỡ bằng nhưng rõ ràng, để chiếm được cái nhìn và cảm tình của những “tay chơi” hoa thượng thặng, thanh trà vẫn chắc chắn có một chỗ đứng ưu ái riêng mình. Bởi thanh trà chưa bao giờ bị những giấy gói màu mè, ruy băng phụ liệu khác chi phối mà chỉ một mình mộc mạc hương thôn, kín đáo và vô nhiễm. Ra chợ làng mùa này, thi thoảng lại gặp những mẹt hoa giản dị. Chúng được cột lại bằng sợi dây chuối, đỡ trên một hai miếng lá chuối tươi, mộc mạc lắm nhưng vẫn khiến người qua lại thẫn thờ. Không phải vì lạ, mà vì hoa thanh trà luôn khiến người ta động lòng rung cảm về một món quà quê gần gũi nhưng khá lâu chưa được nhìn thấy, nhất là với những đứa con xa nhà.

Trong suy nghĩ bấy lâu, thượng nguồn sông Hương vẫn luôn là một địa vực đầy sức dẫn dụ và quyền biến nhiều đặc sản tinh hoa của đất trời. Tại đó, mỗi ngôi nhà và con người ở lại đều có sự cộng sinh che chở của những bóng cây, hương hoa và nguồn nước. Trong đó hương hoa, dẫu chỉ là một thức món tinh thần ruộng vườn đồng đất nhưng luôn ở sâu dưới tận đáy lòng của những tâm hồn đa cảm. Và ở một ngôi làng của vùng Hương Hồ ấy, tôi biết có một con người vẫn đợi một con người, ở nơi góc vườn như một “xưởng thơm” được ướp bởi thanh trà, dẫu cho tóc đã sợi xanh sợi bạc, da nhuốm đồi mồi nhưng vẫn mang một niềm hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trở về và nói “Tặng em mùa xuân”…

Nguyên Hương

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Vườn lá ngọc

“Mùa xuân vẫn còn tràn trề ngày tháng”, tôi nghĩ thế khi đi dạo trong vườn mai trước Đại Nội. Bây giờ đã là cuối tháng Giêng, không còn hoa trên cành nhưng cái màu xanh non nẻo, ngọc ngà của lá mai trong sương sớm vẫn tiếp tục gửi một thông điệp của đất trời, rằng xuân vẫn còn đây, tháng Giêng - mùa xuân vẫn chưa cạn ngày.

Vườn lá ngọc
Mùa xuân đầu tiên của chính quyền 2 cấp

Mùa xuân năm nay mang một ý nghĩa rất đặc biệt đối với Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân các địa phương. Đây không chỉ là mùa xuân của khởi đầu năm mới mà còn là mùa xuân của đổi mới phương thức quản lý nhà nước, khi mô hình chính quyền địa phương 2 cấp (CQĐP2C) chính thức đi vào hoạt động.

Mùa xuân đầu tiên của chính quyền 2 cấp
Sôi nổi Hội thi bánh chưng, bánh giầy tại Lễ hội mùa Xuân Côn Sơn - Kiếp Bạc

Ngày 4/3, tại chùa Côn Sơn, phường Trần Hưng Đạo (Hải Phòng), Ban tổ chức Lễ hội mùa Xuân Côn Sơn-Kiếp Bạc năm 2026 khai mạc Hội thi bánh chưng, bánh giầy. Hội thi diễn ra sôi nổi, thu hút đông đảo nhân dân và du khách tham gia, góp phần tôn vinh giá trị văn hóa truyền thống và đạo lý hướng về cội nguồn của dân tộc.

Sôi nổi Hội thi bánh chưng, bánh giầy tại Lễ hội mùa Xuân Côn Sơn - Kiếp Bạc
Mùa xuân từ phía biển

Khi những tia nắng khẽ chạm vào hiên nhà, những đóa hoa hướng dương từ đảo xa cũng nghiêng mình thức giấc, gom ánh sáng vào sắc vàng ấm áp, và mùa xuân khẽ mở ra, như một lời chào dịu dàng…

Mùa xuân từ phía biển
Xây dựng mùa xuân nơi biên cương

Những cánh rừng chắn cát, ngăn gió, chống sạt lở…, mỗi năm lại được mở rộng, vững chắc hơn trên hai tuyến biên giới. Đó là mồ hôi, tình cảm, trách nhiệm của cán bộ, chiến sĩ bộ đội biên phòng (BĐBP) thành phố; là cách các anh xây dựng mùa xuân bình yên nơi biên cương.

Xây dựng mùa xuân nơi biên cương

TIN MỚI

Return to top