ClockThứ Hai, 12/05/2025 06:09

Hạnh phúc bình dị

HNN - Dù người yêu gặp nạn, bị cắt đứt 2 tay và một chân, mất hộp sọ nhưng người con gái tuổi đôi mươi Trần Thị Kim Ngân vẫn giữ trọn lời thề thủy chung.

Đi lại bình thường đã là hạnh phúc

 Chị Ngân chăm sóc chồng

Bi kịch của chàng sinh viên

Căn nhà ông Tống Văn Tặng (SN 1962) ở tổ dân phố Ngọc Hồ, phường Long Hồ, quận Phú Xuân, TP. Huế nằm cuối con đường nhỏ, cách dòng Hương giang chừng 300m. Sau chén cơm vội, ông Tặng rời nhà từ sáng sớm để dắt trâu ra đồng. Trong khi đó, vợ chồng con trai út là anh Tống Trung Thiên Tiền (SN 2000) và chị Trần Thị Kim Ngân (SN 2002) đang chuẩn bị buổi sáng cho các con trước khi vào bán hàng online.

Chân phải của Tiền bị cắt tận đầu gối, tay trái bị cụt tới nách, tay phải cụt quá khuỷu nhưng anh vẫn dùng cẳng tay này để buộc chiếc muỗng rồi tự xúc ăn. Sau đó, anh tự ngồi trên chiếc xe lăn, để chiếc điện thoại ở điểm tựa tay của chiếc xe để nhắn tin với khách đang mua hàng online. Để gõ được tin nhắn, anh phải dùng vị trí nhúm thịt có tiết diện nhỏ bằng đầu ngón tay nằm ở cẳng tay phải để làm điểm tiếp xúc với màn hình điện thoại. Trời chuyển hè nên khá nóng bức, chị Ngân ngồi bên thi thoảng dùng khăn lau mồ hôi trên mặt chồng...

Tiền là con út trong gia đình có 9 anh chị em. Tốt nghiệp trung học phổ thông, anh thi đỗ vào ngành nông nghiệp và phát triển nông thôn, Trường ĐH Nông Lâm Huế. Năm 2019, khi Tiền lùa đàn trâu ra đồng và mang theo cây sào bằng kim loại đã không may vướng vào dây điện trần nên bị giật, bất tỉnh giữa cánh đồng, nhưng may mắn vẫn giữ được tính mạng. Trong vòng 5 tháng, Tiền phải trải qua 30 lần sàng lọc và phẫu thuật. Đằng đẵng 2 tháng trời, các bác sĩ tìm mọi cách để giữ lại chân phải cho Tiền nhưng do vết thương sâu, hoại tử nên đành phải cắt. Ngay cả xương sọ của Tiền cũng phải cắt bỏ và các bác sĩ phải dùng da tái tạo để giữ an toàn cho bộ não bên trong.

Gia cảnh nghèo khó, Tiền không nối bảo hiểm y tế nên quá trình chữa bệnh khiến gia đình kiệt quệ. Cũng may có rất nhiều người giúp đỡ và hỗ trợ nên anh được cứu sống. Xuất viện với cơ thể không lành lặn, Tiền phải ngậm ngùi chia tay với giấc mơ đại học.

Phép mầu từ tình yêu

Nhưng Tiền không tuyệt vọng bởi xung quanh còn có người thân, bạn bè, đặc biệt là có cô người yêu xinh đẹp Trần Thị Kim Ngân dù biết anh bị tàn tật nhưng vẫn không rời bỏ. Anh cố gắng tập đi lại, rồi dần làm quen các công việc như ăn cơm, gõ chữ... để thích nghi với cuộc sống mới.

Ngân là cô gái nhỏ nhắn, hiền lành và chịu khó. Là con thứ 3 trong gia đình có cha hành nghề đạp xích lô, mẹ làm nghề tự do ở phường Thủy Bằng, quận Thuận Hóa (TP. Huế). Cuộc sống khó khăn nên Ngân bỏ học khi hết lớp 9 để đi làm, phụ giúp mẹ cha. Họ quen nhau trong một lần cùng nhóm bạn đi chơi ở Đà Nẵng. Khi ấy Tiền đang là sinh viên năm một của Trường ĐH Nông Lâm Huế - một chàng trai khôi ngô, tuấn tú và có tương lai xán lạn. Từ lần ấy, họ trở thành đôi tình nhân hạnh phúc.

Ngày Tiền bị tai nạn, Ngân như chết lặng. Rồi bao ngày tháng Tiền hôn mê điều trị trong bệnh viện, Ngân cũng đều đặn chăm sóc. Sau khi sức khỏe Tiền ổn định, mặc Tiền và người thân khuyên nhủ Kim Ngân đi tìm hạnh phúc mới, nhưng cô nhất quyết lấy Tiền làm chồng. Ngân tâm sự: “Em biết trước sẽ khổ nhưng thà cực khổ còn hơn lấy một người mà mình không yêu”. Ngày hôn lễ, Ngân đẩy Tiền trên chiếc xe lăn lên hôn trường trong tiếng vỗ tay và những giọt nước mắt cảm động của mọi người. Sau ngày cưới, hai con người ấy sống nương tựa vào nhau.

Cuộc đời đã mỉm cười với họ khi đến nay họ đã có với nhau 2 người con trai ngoan hiền, dễ thương. Gia đình nhỏ của họ đang sống chung với gia đình Tiền. Ngày ngày, họ vượt qua nỗi đau bệnh tật để vun đắp hạnh phúc .

Bài, ảnh: NGUYÊN AN
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Bữa cơm hạnh phúc

Khánh và Linh quen nhau trong một bữa cơm thân mật của nhóm bạn chung. Lần đầu tiên Khánh gặp Linh, mái tóc cô buông dài nhẹ qua vai, đôi mắt sâu thẳm và hai má lúm đồng tiền thật dễ thương. Điều đó đã gây ấn tượng từ lần đầu với Khánh. Sau vài tháng quen biết, Khánh đã đưa cau trầu đến nhà Linh dạm hỏi cô về làm vợ.

Bữa cơm hạnh phúc
Ngày mới

Một ngày tháng năm, tôi ngồi trong quán nhỏ nhìn vào khoảng trời bao la trong mắt mình. Cảnh phố thật yên bình và đẹp đẽ biết bao. Hàng cây xanh rung rinh lá, vài chú chim chuyền cành đùa vui, thỉnh thoảng hót lên ríu rít tìm đôi. Nắng nhẹ nhàng đổ lên các tầng cây. Cây ôm lấy mà hít thở. Tận bên trong chính mình, tôi cảm nhận sự sống đang cuộn chảy một cách bình lặng.

Ngày mới

TIN MỚI

Return to top