ClockThứ Hai, 12/05/2025 06:09

Hạnh phúc bình dị

HNN - Dù người yêu gặp nạn, bị cắt đứt 2 tay và một chân, mất hộp sọ nhưng người con gái tuổi đôi mươi Trần Thị Kim Ngân vẫn giữ trọn lời thề thủy chung.

Đi lại bình thường đã là hạnh phúc

 Chị Ngân chăm sóc chồng

Bi kịch của chàng sinh viên

Căn nhà ông Tống Văn Tặng (SN 1962) ở tổ dân phố Ngọc Hồ, phường Long Hồ, quận Phú Xuân, TP. Huế nằm cuối con đường nhỏ, cách dòng Hương giang chừng 300m. Sau chén cơm vội, ông Tặng rời nhà từ sáng sớm để dắt trâu ra đồng. Trong khi đó, vợ chồng con trai út là anh Tống Trung Thiên Tiền (SN 2000) và chị Trần Thị Kim Ngân (SN 2002) đang chuẩn bị buổi sáng cho các con trước khi vào bán hàng online.

Chân phải của Tiền bị cắt tận đầu gối, tay trái bị cụt tới nách, tay phải cụt quá khuỷu nhưng anh vẫn dùng cẳng tay này để buộc chiếc muỗng rồi tự xúc ăn. Sau đó, anh tự ngồi trên chiếc xe lăn, để chiếc điện thoại ở điểm tựa tay của chiếc xe để nhắn tin với khách đang mua hàng online. Để gõ được tin nhắn, anh phải dùng vị trí nhúm thịt có tiết diện nhỏ bằng đầu ngón tay nằm ở cẳng tay phải để làm điểm tiếp xúc với màn hình điện thoại. Trời chuyển hè nên khá nóng bức, chị Ngân ngồi bên thi thoảng dùng khăn lau mồ hôi trên mặt chồng...

Tiền là con út trong gia đình có 9 anh chị em. Tốt nghiệp trung học phổ thông, anh thi đỗ vào ngành nông nghiệp và phát triển nông thôn, Trường ĐH Nông Lâm Huế. Năm 2019, khi Tiền lùa đàn trâu ra đồng và mang theo cây sào bằng kim loại đã không may vướng vào dây điện trần nên bị giật, bất tỉnh giữa cánh đồng, nhưng may mắn vẫn giữ được tính mạng. Trong vòng 5 tháng, Tiền phải trải qua 30 lần sàng lọc và phẫu thuật. Đằng đẵng 2 tháng trời, các bác sĩ tìm mọi cách để giữ lại chân phải cho Tiền nhưng do vết thương sâu, hoại tử nên đành phải cắt. Ngay cả xương sọ của Tiền cũng phải cắt bỏ và các bác sĩ phải dùng da tái tạo để giữ an toàn cho bộ não bên trong.

Gia cảnh nghèo khó, Tiền không nối bảo hiểm y tế nên quá trình chữa bệnh khiến gia đình kiệt quệ. Cũng may có rất nhiều người giúp đỡ và hỗ trợ nên anh được cứu sống. Xuất viện với cơ thể không lành lặn, Tiền phải ngậm ngùi chia tay với giấc mơ đại học.

Phép mầu từ tình yêu

Nhưng Tiền không tuyệt vọng bởi xung quanh còn có người thân, bạn bè, đặc biệt là có cô người yêu xinh đẹp Trần Thị Kim Ngân dù biết anh bị tàn tật nhưng vẫn không rời bỏ. Anh cố gắng tập đi lại, rồi dần làm quen các công việc như ăn cơm, gõ chữ... để thích nghi với cuộc sống mới.

Ngân là cô gái nhỏ nhắn, hiền lành và chịu khó. Là con thứ 3 trong gia đình có cha hành nghề đạp xích lô, mẹ làm nghề tự do ở phường Thủy Bằng, quận Thuận Hóa (TP. Huế). Cuộc sống khó khăn nên Ngân bỏ học khi hết lớp 9 để đi làm, phụ giúp mẹ cha. Họ quen nhau trong một lần cùng nhóm bạn đi chơi ở Đà Nẵng. Khi ấy Tiền đang là sinh viên năm một của Trường ĐH Nông Lâm Huế - một chàng trai khôi ngô, tuấn tú và có tương lai xán lạn. Từ lần ấy, họ trở thành đôi tình nhân hạnh phúc.

Ngày Tiền bị tai nạn, Ngân như chết lặng. Rồi bao ngày tháng Tiền hôn mê điều trị trong bệnh viện, Ngân cũng đều đặn chăm sóc. Sau khi sức khỏe Tiền ổn định, mặc Tiền và người thân khuyên nhủ Kim Ngân đi tìm hạnh phúc mới, nhưng cô nhất quyết lấy Tiền làm chồng. Ngân tâm sự: “Em biết trước sẽ khổ nhưng thà cực khổ còn hơn lấy một người mà mình không yêu”. Ngày hôn lễ, Ngân đẩy Tiền trên chiếc xe lăn lên hôn trường trong tiếng vỗ tay và những giọt nước mắt cảm động của mọi người. Sau ngày cưới, hai con người ấy sống nương tựa vào nhau.

Cuộc đời đã mỉm cười với họ khi đến nay họ đã có với nhau 2 người con trai ngoan hiền, dễ thương. Gia đình nhỏ của họ đang sống chung với gia đình Tiền. Ngày ngày, họ vượt qua nỗi đau bệnh tật để vun đắp hạnh phúc .

Bài, ảnh: NGUYÊN AN
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bầu trời mùa xuân

Buổi sáng mùa xuân vùng biên ải luôn có một màu xám trong trẻo đến lạ. Mây phủ thành từng dải mỏng như những dải khăn choàng ai bỏ quên trên triền núi. Gió lùa qua các khe đá mang theo hơi lạnh buốt nhưng lại ẩn trong đó mùi cỏ ấm nồng nàn. Ở nơi ấy, giữa những lằn ranh của đất nước, Đại đội Phòng không 23 vẫn ngày ngày duy trì nhịp sinh hoạt bình lặng, như dòng chảy thầm lặng của một dòng sông không bao giờ cạn.

Bầu trời mùa xuân
Bồi đắp niềm tin và khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, văn minh, hạnh phúc

Trong công tác chuẩn bị Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, thông tin, tuyên truyền có vai trò đặc biệt quan trọng trong định hướng dư luận, củng cố niềm tin và lan tỏa tầm nhìn, khát vọng phát triển. Trao đổi với phóng viên Báo Nhân Dân, đồng chí Lại Xuân Môn, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Giám đốc Trung tâm Báo chí Đại hội XIV đã làm rõ những kết quả nổi bật, định hướng trọng tâm và yêu cầu đặt ra đối với báo chí trong đợt tuyên truyền cao điểm hướng tới Đại hội XIV.

Bồi đắp niềm tin và khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, văn minh, hạnh phúc
Mùa xuân về trên bản mới

Gió đầu mùa mang hương khói từ những mái nhà sàn thấp thoáng giữa thung lũng. Sáng nay, mây bay là là trên đỉnh núi, bảng lảng như làn khói mỏng. Liên ngồi bên cửa sổ lớp học nhỏ, nhìn những đứa trẻ trong bản í ới gọi nhau dưới sân đất đỏ. Chúng vừa tập viết xong chữ ghép, đứa nào cũng lấm lem phấn, cười như hoa đào mùa xuân nở.

Mùa xuân về trên bản mới
Một chiều đông

Chiều đông như được dệt bằng sương. Lớp sương bạc phủ xuống thị trấn nhỏ, nhẹ đến mức chỉ một hơi thở dài cũng làm nó xao động. Những con ngõ lặng lẽ chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo, âm thanh đời sống loáng thoáng như vọng từ xa xăm: tiếng trẻ con ríu rít chơi đùa ở đầu ngõ, tiếng ấm nước sôi reo khẽ từ bếp nhà ai, tiếng chiếc bát sành vô tình rơi xuống nền gạch vỡ tan…

Một chiều đông
Tích tắc ký ức

Thầy Tuấn là giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi. Thầy gầy và dáng cao lêu nghêu. Mỗi lần thầy bước vào lớp, áo sơ-mi thầy lại bay phần phật, còn chiếc đồng hồ bạc trên tay thì kêu “tích tắc” đều đặn như nhịp tim.

Tích tắc ký ức

TIN MỚI

Return to top