ClockThứ Bảy, 05/10/2019 10:04

Áp lực... đích tôn

1. Mới cưới về, vợ chồng A. được mẹ gợi ý: “Mần chi thì mần, 2 vợ chồng phải “canh” như răng để có thằng cu đầu lòng cho chắc ăn...”. Là con độc đinh trong nhà, nghe mẹ quán triệt, A. cũng hiếu thuận làm theo, quyết tâm kiếm cậu nhóc đích tôn cho ba mẹ ấm lòng.

Một tháng trôi qua, vợ chồng A. được tẩm bổ bằng những món ăn bí quyết sinh con trai. Ngoài áp dụng chế độ ăn, uống, vợ A. còn áp dụng phương pháp y học là siêu âm noãn. Qua tháng thứ 2, thứ 3, rồi thời gian cứ thế kéo dài đến gần ngày kỷ niệm 1 năm ngày cưới, bụng vợ A. vẫn phẳng lì. Có lẽ do căng thẳng quá nên khó đậu, vợ chồng A. nghĩ thế, nên đâm nản, mọi chế độ ăn uống, kiêng khem, theo y học... đều bị bỏ cuộc.

Trong khi vợ chồng A. còn tâm lý “chủ quan” thì mẹ A. nóng ruột không kém, nhất là những lời hỏi han của bà con, chòm xóm cứ lởn vởn trong đầu mẹ A.: “Chúng nó kế hoạch thế nào mà mãi không chịu đẻ. Bữa nay “tịt” nhiều lắm, để lâu không khéo...”. Nghe đâu con nhà bà C. cách một ngõ kiệt hồi đầu do 2 vợ chồng theo học hàm học vị nên “kế hoạch”, mãi hơn 5 năm vẫn chưa có mụn con. Đến lúc có chút chức vị, có tiền thì lại phải bỏ thời gian, đổ ra hàng trăm triệu đồng để đi chữa hiếm muộn. Giật mình thoáng lo, mẹ A. đành đổi suy nghĩ tích cực, thôi con gì cũng là con, miễn có cháu ẵm cho vui cửa vui nhà. Nhưng chuyện có con với vợ chồng A. bây giờ không thể muốn là có liền được...

2. Gia đình bà K., gần một năm nay luôn xảy ra cảnh hục hặc, có lúc liên can đến tình cảm vợ chồng. Bà K. cứ một mực “bắt” cô con dâu đẻ thêm đứa nữa, cứ can thiệp, tính toán hết sức, trai hay gái bà chịu. Công việc vất vả, thu nhập không mấy dư giả, lo chuyện ăn tiêu cho cả nhà và việc học của 2 con gái, vợ chồng chị M. một mực trái ý bà K. Thế là, “cơm không lành, canh chẳng ngọt” xảy ra như cơm bữa và nguyên nhân vẫn do nguyện vọng có cháu trai nối dõi tổ tông. Hễ nghĩ đến 2 đứa cháu trai gọi bằng bà ngoại, bà K. càng thấy thèm và lại sinh sự với vợ chồng M. Trong một lần về quê chạp giỗ mới đây, lúc trở lên, tính khí bà K. như quay ngoắt 180 độ. Bà quan tâm, nói chuyện vui vẻ với 2 cô cháu nội, cận kề chia sẻ việc nhà với vợ chồng M. hơn.

Vô tình trong một lần gặp chị H., con ông bác của chồng mới rõ vì sao mẹ chồng mình thay đổi suy nghĩ tích cực như vậy, không bắt vợ chồng chị phải “nặn” cho bà “cây gậy” nữa. Chả là mấy chuyện xây nhà thờ họ, nhánh, xây lăng đắp mộ đều có công có của chị H. đóng góp. Từ khi ba mẹ chị H. mất, chị vẫn thờ tự, lo chuyện lớn chuyện nhỏ trôi tròn. Trò chuyện, chị H. nhỏ nhẹ mấy câu: “Có phúc thì có phần em à. Bao nhiêu cách để làm tròn bổn phận chữ hiếu, miễn sao để được tâm an”. Có lẽ, mẹ chồng M. cũng được đả thông tư tưởng này chăng?

HOÀI NGUYÊN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top