ClockThứ Bảy, 12/12/2020 13:42

Không để mất tình nghĩa

Mấy ngày nay, quán cà phê đầu ngõ xôn xao chuyện cái mái che. Chủ quán cà phê dựng lên ngoài mục đích che mưa, che nắng còn là để có thêm chỗ để xe cho khách. Cũng đã hơn 20 chục năm rồi, cái mái che tồn tại cùng quán cà phê. Vậy mà đùng một cái, bố chồng của chị chủ quán kêu người tới tháo dỡ để lại một khoảng trống phía trước khiến cả người quen cũng không quen mắt. Có người còn chạy quá một đoạn khi đến quán cà phê.

Chuyện cụ thể như thế nào chỉ bố chồng  chị chủ quán mới tường tận. Những người trong xóm chỉ biết khi chị tổ trưởng đưa giấy mời ông lên phường làm việc vì có đơn kiện. Mà người kiện không ai khác lại là người cùng xóm, cũng thường xuyên đến quán cà phê, có khi ngày ba bận. “Vậy mà”... chị chủ quán rưng rưng nước mắt.

Người hiểu chuyện phân tích, thật ra cái mái che nếu nói vi phạm giao thông thì không có, nhưng nói thẳng thừng ra thì có chiếm dụng không gian chung. Song, với chiều cao hơn 5m, lại dựa vào tường rào của trường tiểu học nên không ảnh hưởng đến ai. Hơn nữa, đường xóm là đường cụt, phương tiện giao thông ít, chủ yếu là người trong xóm và toàn đi xe máy, thỉnh thoảng có xe chở hàng cho nhà trong xóm nhưng cũng không ảnh hưởng gì. Người kiện bảo ảnh hưởng giao thông nghe chừng cũng vô lý. Đó là chưa kể, mùa nắng, nhờ cái mái che mà cả xóm có chỗ hóng mát. Lúc có việc chung của xóm như cúng đầu năm, tất niên…, thì mái che thành sân tập thể để mọi người quây quần, tụ họp. Thế nên, hơn chục hộ trong xóm lâu nay chưa từng xem mái che là vật cản trở giao thông, sinh hoạt của họ.

Thế nhưng, ông vẫn quyết tháo dỡ mái che trước khi lên phường làm việc. Ông bảo, nhà tôi ba đời ở đây, chưa từng mất lòng ai. Vậy mà lần này phải lên phường, thật là xấu hổ. Khi trình bày với lãnh đạo phường, họ cũng không yêu cầu gì thêm vì bản thân ông đã ý thức được việc giữ gìn tình làng nghĩa xóm, thà không có cái mái che, còn hơn là để xóm giềng khó xử.

HỒNG TÂM

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ

TIN MỚI

Return to top